Tác giả: Thiên Hạ Thiên
Editor: Red9
Hai thân thể cao lớn đứng đối diện nhìn chằm chằm lá cây bạch dưới đất, phảng phất chung quanh đều tràn ngập một loại hơi thở xấu hổ, ngắn ngủi vài giây sau, Mục Khải An rốt cuộc chịu không nổi mở miệng trước.
"Không còn chuyện gì khác thì tôi đi đây." Mục Khải An nói lời còn chưa dứt thì chân đã quay ra ngoài.
Hà Tất tay lanh mắt lẹ túm chặt cánh tay Mục Khải An, "Từ từ."
Hà Tất cũng không biết mình khẩn trương như vậy là vì điều gì, dù sao cũng không biết phải mở miệng như thế nào, nhưng anh lại nhớ việc anh tới tìm Mục Khải An là có mục đích.
"Tôi nghe nói cậu muốn đổi ký túc xá phải không?"
Mục Khải An vừa nghe liền biết khẳng định là Đại Thành nói, không chờ cậu mở miệng liền nghe Hà Tất tiếp tục, "Kỳ thật cậu căn bản không cần đổi đâu, việc này cũng không có gì, cậu xem phòng 406 chúng ta ở chung cũng rất tốt, mọi người đều quen nhau cả...... Khụ, ngày đó thực xin lỗi, cách tôi nói chuyện có phần không tốt......" Hà Tất không nói dong dài, càng nói càng hối hận, nếu là lúc trước anh sớm phát hiện mình có tình cảm với Mục Khải An một chút, lúc ấy nên đâm lao phải theo lao ở bên nhau, quản là ai yêu thầm ai trước.
Kết quả khi đó cự tuyệt có bao nhiêu dứt khoát và lưu loát, hiện tại anh có bấy nhiêu khó mở miệng.
Mà Mục Khải An nghe anh nói thì không còn trang B được nữa, lập tức mặt mũi nam thần cũng không cần nữa, chẳng việc gì phải diễn xuất hay giả bộ, đột nhiên quay người nói với Hà Tất, "Hà Tất, cậu đừng nói nữa có được không?"
"Tôi......"
"Trước kia là tôi tự tưởng tượng, suy nghĩ nhiều, tôi thật sự không phải cố ý, tôi tạo thành bối rối và phiền toái cho cậu thì là lỗi của tôi, tôi xin lỗi," Mục Khải An hoàn toàn lộ ra một bộ dạng rất tiêu cực, "Còn nữa, anh không làm sai điều gì, hoàn toàn không cần xin lỗi tôi, tôi nói thật. Cậu như vậy càng làm tôi không dám nhìn vào sự ảo tưởng của bản thân, cậu coi như giúp tôi có được không?"
Có thể thấy, Mục Khải An không muốn nhắc lại chuyện này nữa. Hà Tất nhất thời luống cuống chân tay, anh cũng không phải cố ý làm Mục Khải An cảm thấy khó xử, anh chỉ là miệng vụng không biết phải nói cái gì, vì thế mở miệng vẫn là câu kia "Xin lỗi......"
"Hà Tất!" Mục Khải An rốt cuộc phát bực, một hai phải buộc cậu nhìn lại lịch sử não tàn của mình sao, "Tôi nói cậu đó Hà Tất? Việc này cùng với cậu thật sự không có liên quan gì, hoàn toàn là vấn đề của tôi."
Mục Khải An cảm thấy người này như có thù oán với mình hay là luôn luôn xuất hiện để khắc cậu? Tại sao cậu càng muốn tránh thì anh ta lại càng giữ chặt không buông? Anh ta cho rằng cậu trốn tránh anh ta hơn mười ngày là vì cái gì? Anh ta cho rằng cậu muốn đổi ký túc xá lại là vì cái gì?
Không ngờ Hà Tất đột nhiên nghiêm túc nói một câu.
"Có liên quan." Hà Tất bất ngờ nói.
Mục Khải An: "?"
"Trách tôi không đủ kiên quyết, không đủ tinh tế phát hiện," Hà Tất nghiêm túc nhìn Mục Khải An, hơn nữa Mục Khải An không còn tỏ ra dường như không có việc gì, Mục Khải An biểu đạt cảm xúc như vậy khiến Hà Tất cũng thả lỏng, không còn khó mở miệng như trước, "Kỳ thật tôi có rất nhiều lần cơ hội có thể chứng minh cho cậu biết tôi là thẳng nam, không thể thích cậu."
Mục Khải An vô ngữ nhìn trời, trong lòng chỉ cảm thấy khó chịu, hỗn đản Hà Tất này đã đâm vào tim cậu một lần còn chưa đủ, giờ còn muốn đâm thêm mấy nhát nữa, cắm thẳng vào trái tim không nói, miệng vết thương còn chưa lành thì lại cắm thêm mấy nhát, rốt cuộc cậu đã tạo nghiệt gì đây?
Hà Tất lại tiếp tục, "Nhưng là do tôi do dự, lại lo lắng cậu bi thương, tôi trước nay chưa từng không do dự và không quyết đoán như vậy, sau đó chọn cách dùng phương thức uyển chuyển hơn...... Cho nên tạo thành hiểu lầm cho cậu, tôi cũng có một phần trách nhiệm," tuy rằng khi đó Hà Tất kỳ thật cảm thấy đã nói khá là trực tiếp, nhưng hiện tại nghĩ đến Mục Khải An còn có thể hiểu thì cũng coi như thần kỳ, "Cậu biết vì sao không?"
Mục Khải An cắn răng căng mặt mắt nhìn nơi xa, phải lần nữa thừa nhận là thích người kia giống như bị đâm thêm một nhát dao, ưu thương khôn kể, vì thế tức giận nói, "Tôi làm thế nào mà biết được!"
"Lúc trước tôi cũng không biết, nhưng hiện tại tôi đã biết rồi." Khi nói chuyện, kỳ thật Hà Tất muốn đưa tay nghiêng đầu Mục Khải An nhìn thẳng về phía mình, nhưng xét thấy phương thức nói chuyện của bọn họ cũng không có thói quen như thế, vì vậy từ bỏ.
Không ngờ Mục Khải An lại tò mò tự mình xoay đầu lại nhìn anh, "Vì sao?"
Kỳ thật Mục Khải An cũng muốn biết, Hà Tất sau khi cắm con dao vào, có phải sẽ còn quát thêm hai tiếng hay không?
"Khụ," Hà Tất lấy giọng, không đáp hỏi lại, "Mục Khải An cậu nói xem, thẳng nam có thể biến cong không?"
Thời điểm Hà Tất nói lời này, đôi mắt thẳng lăng lăng nhìn chằm chằm hai mắt Mục Khải An, Mục Khải An vốn dĩ bị anh nhìn chằm chằm đã có chút mất tự nhiên, lúc này lại bị câu nói này của anh khiến cả người rơi vào trạng thái ngốc.
Lời này thật sự quá mức đột ngột, cũng quá mức làm người ta miên man bất định, trong đầu Mục Khải An đột nhiên khống chế không được nghĩ ngợi. Vừa không hiểu chuyện rốt cuộc như thế nào, lại vừa nghĩ đến một tình huống vô cùng kinh khủng
Hầu kết Mục Khải An không tự giác lăn lên lăn xuống, "Không, không biết."
"Có." Hà Tất chắc chắn nói, đồng thời thân thể nhích về phía trước một bước, tầm mắt vẫn luôn đóng trụ ở hai mắt Mục Khải An, "Tôi chính là như vậy đấy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!