Tác giả: Thiên Hạ Thiên
Editor: Red9
Ma xui quỷ khiến, Hà Tất lại xuất hiện ở trong phòng học có lớp mà Mục Khải An đang học, hơn nữa hiện tại anh còn có khóa, lại còn là môn học bắt buộc tương đối quan trọng.
Nói cách khác, Hà Tất trốn học.
Hà Tất vừa đe dọa vừa dụ dỗ Đại Thành hỏi phòng học, sau đó từ cửa sau chui vào, khoá học cuối cùng vào buổi sáng còn nửa tiếng nữa là tan học để nghỉ trưa, thừa lúc giáo sư viết bảng thì anh co rúm thân hình cao lớn của mình nhanh chóng chui vào một góc, sau đó lấy một quyển sách Anh văn đặt lên bàn làm bộ làm tịch.
Đôi mắt bao quanh một trăm người ngồi dưới cầu thang trong phòng học nhanh chóng tìm kiếm thân ảnh Mục Khải An, rốt cuộc tìm thấy Mục Khải An đang ngồi một góc cạnh cửa sổ, Đại Thành thì ngồi ở bên cạnh cậu.
Tuy rằng chỉ là nửa người cùng một cái ót và bên sườn mặt, trong nháy mắt tinh thần Hà Tất chấn động, để tính xem nào, bọn họ cũng 11, 12 ngày không gặp rồi.
Buổi sáng hơn mười một giờ, ánh sáng trùng hợp chiếu vào hai vị trí cạnh cửa sổ, Mục Khải An ngồi ở nơi được ánh nắng vàng rọi vào, mái đầu màu nâu của Mục Khải An toả ra tầng kim sắc mỏng làm người nhìn thêm loá mắt, ngay cả chiếc khuyên tai màu bạc ở vành tai cậu cũng có vẻ rực rỡ lấp lánh.
Giống như ngày Mục Khải An ở ban công giúp anh giặt quần áo, Hà Tất không khỏi ngẩn ra, người này mặc kệ ở nơi nào thì cũng chính là tia sáng tồn tại duy nhất, cũng khó trách khi đó mặc dù anh đối với cậu không có cảm giác cũng sẽ không tự giác chú ý tới những chi tiết này.
Hà Tất căn bản không biết bản thân mình là khi nào động tâm, nhưng hiện tại nghĩ lại, hiểu lầm chồng lên hiểu lầm cũng thật thần kỳ, không gian hai người ở chung tựa hồ cũng rất có ý nghĩa.
Hà Tất đang nghĩ ngợi, đột nhiên không biết ai vỗ hai cái lên bàn của anh, đồng thời bên tai vang lên giọng nói, "Bạn học cao cao ngồi ở cuối."
Hà Tất giật mình phục hồi tinh thần, rồi sau đó liền kinh hoảng phát hiện, toàn bộ một trăm người trong phòng học đều nhất dạng quay đầu lại nhìn anh, bao gồm cả vị giáo sư đã qua tuổi trung niên đứng trên bục giảng.
Hà Tất ngây ngốc hồi lâu, không kịp nhìn Mục Khải An phản ứng ra sao, liền nghe tiếng vị giáo sư đứng trên bục cách anh xa nhất đang đen mặt lặp lại câu nói một lần.
"Mời vị bạn học ngồi ở cuối, cậu cứ nhìn đông nhìn tây không chú ý, mời cậu nếu ý hiểu của mình về đoạn thông tin này."
Hà Tất nhấp khóe miệng, rốt cuộc đứng lên, tiếng động đẩy ghế đứng dậy vang lên trong phòng học yên tĩnh lại mang đến cảm giác xấu hổ.
Hà Tất không tự giác mặt đỏ như táo, anh tới đại học lâu như vậy nhưng cũng chưa từng bị ngàn người tập trung ánh nhìn.
Thân hình cao lớn của Hà Tất đứng chỗ cao nhất trong phòng học, nói thật anh hiện tại chẳng nghĩ nổi được gì, đôi mắt nhìn chằm chằm vào sách Anh văn, trong lòng cầu khẩn giáo sư đừng có đi lên kiểm tra, nhưng anh căn bản ngốc đến mức không biết phải làm thế nào để trả lời.
Đưa mắt liếc đến sách giáo khoa của một bạn học, tựa hồ là môn kinh tế vĩ mô? Đừng nói là viện Số học của bọn họ không có môn học này, liền tính về sau có là môn học tự chọn, Hà Tất nào biết trả lời như thế nào?
Xác thực mà nói, anh căn bản không biết người ta đang giảng cái gì, đang hỏi chỗ nào......
"Khụ," Hà Tất càng cúi đầu sâu hơn, "Xin lỗi giáo sư, em vừa rồi không chú ý nghe giảng."
Lão giáo sư hận rèn sắt không thành thép vẫy vẫy tay ý bảo anh ngồi xuống, nhưng ít nhất đối với thái độ tự biết xấu hổ của Hà Tất xem như miễn cưỡng vừa lòng, vì thế chỉ nhiều lời thêm một chút, "Đi học thì phải chuyên tâm nghe giảng, chương trình đại học không giống cao trung, có lẽ đối với chuyện khảo thí thì vô dụng, nhưng tương lai đối với sinh hoạt của các em vẫn là một công việc chưa chắc vô dụng."
Hà Tất thật sự...... Đầu không dám nâng.
Mà một người khác cũng không dám ngẩng đầu, chính là vị bạn học đang ngồi trong một góc
- Mục Khải An, từ khi quay đầu nhìn thấy Hà Tất ở phía sau Hà Tất, cậu ngay cả ngẩng đầu cũng không dám, càng không dám di chuyển thân thể.
Mục Khải An thật sự căn bản không còn cách nào nhìn thẳng Hà Tất. Xác thực mà nói, cậu không dám nhìn thẳng vào việc ngốc nghếch kia của mình.
Tối hôm Mục Khải An rời đi, một hơi từ lầu ba vọt xuống dưới lầu, sau đó lấy tốc độ chạy trăm mét chạy một mạch ngàn mét không nghỉ một hơi.
Đợi đến khi cả người thở hổn hển, những cảm giác thẹn, ảo não, hối hận đều ùa ra...... bởi vì quá khứ não tàn ngốc nghếch, bị hiểu lầm làm cho bản thân khó có thể tự giữ cảm xúc, cuối cùng nhờ cơn gió lớn thổi ù ù qua tai mới phát tiết đi ra ngoài hơn phân nửa, Mục Khải An giờ đây coi như thoáng bình tĩnh lại.
Sau đó bình tĩnh gọi xe, trực tiếp trở về nhà, sau đó Mục Khải An khoá mình ở trong phòng một ngày hai đêm, vô thanh vô tức, làm ba mẹ sợ chết khiếp, thiếu chút nữa báo nguy, nhưng đồ ăn mà mẹ Mục đặt trước cửa, cậu vẫn ăn cho hết rồi đặt đồ lại ngoài cửa.
Ba mẹ Mục chưa từng thấy con trai bảo bối nhà mình như vậy, sợ tới mức hai ngày không chợp mắt, nhưng cũng may Mục Khải An không cự tuyệt đồ ăn, điều này làm cho bọn họ an tâm hơn. Mẹ Mục ngay sau đó suy đoán xem con trai mình có thể là cùng Tiểu Hà cãi nhau, thậm chí là chia tay nên thất tình rồi chăng, nhưng trừ việc an ủi ra thì bà cũng không tự ý đi tìm Hà Tất, không được Mục Khải An đồng ý thì bà sẽ không nhúng tay vào.
Cũng may Mục Khải An không làm ba mẹ lo lắng quá lâu, buổi sáng thứ hai cậu trở lại bình thường, ít nhất bên ngoài thoạt nhìn không có bất luận dị thường nào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!