Tác giả: Thiên Hạ Thiên
Editor: Red9
Sau khi Mục Khải An rời đi, đầu óc Hà Tất loạn thành một đoàn, cảm giác rối rắm và không yên tâm cùng xuất hiện, cuối cùng vẫn không nhịn xuống được, cầm lấy di động kéo dép lê đuổi theo.
Nhưng trên hành lang nào còn có bóng dáng Mục Khải An, hơn nữa vừa đến ngoài cửa Hà Tất mới nhớ di động của anh đang tắt nguồn, tâm tình cũng khó chịu, Hà Tất đành phải nhanh chân phóng xuống dưới lầu.
Giờ này rất ít xe qua lại, người lai vãng cũng thưa thớt, Hà Tất nhanh chóng nhìn chung quanh một lượt, lại căn bản không thấy thân ảnh Mục Khải An, nhưng lại gặp được nam sinh mắt kính vừa mua đồ ở cửa hàng đối diện trở về.
"Hà Tất, cậu xuống đây làm gì?" Nam sinh mắt kính tỏ vẻ nghi hoặc, nhưng không đợi Hà Tất trả lời cậu ta đã hỏi ngay sau đó, "Không phải là Mục Khải An còn chưa tìm được cậu đó chứ?"
Bước chân Hà Tất đột ngột dừng, "Cậu gặp cậu ấy rồi?"
Nam sinh mắt kính thật ra cũng không phát hiện thần sắc Hà Tất thay đổi, tiếp tục nói, "Là tôi nói cho cậu ấy biết số phòng của cậu mà," Nam sinh mắt kính nói rồi chỉ vào nơi vừa gặp được Mục Khải An nói, "Ở đằng kia kìa, di động của cậu ấy hình như tắt nguồn, nếu không phải gặp được tôi thì cậu ấy biết đi chỗ nào tìm cậu đây?" Không có di động quả thực một bước khó đi, "À đúng rồi, đồ uống cậu bảo tôi mua, tôi đã đưa cho cậu ấy mang giúp, cậu ấy còn chưa tìm được cậu à?"
Nam sinh mắt kính ngoài ý muốn rất nhiệt tình, nhưng Hà Tất cũng không muốn nhiều lời, chỉ quơ quơ di động trong tay, "Máy tôi cũng sập nguồn."
"Má nó, vậy hai người liên lạc như thế nào?" Nam sinh mắt kính cũng khiếp sợ với sự trùng hợp cẩu huyết này, "Tôi nhớ tôi đã nói với cậu ấy số phòng mà, không thể tìm không thấy được, cậu ấy tìm cậu có việc gì gấp sao?"
"Cũng không có gì." Hà Tất hiển nhiên không muốn nhiều lời, hơn nữa từ trong miệng nam sinh mắt kính cũng biết được một tin quan trọng, di động Mục Khải An cũng đang tắt nguồn, nói cách khác, cho dù anh hiện tại có đánh số gọi cho cậu thì cũng uổng công.
Dưới tình trạng đi tìm như thế, nói là mò kim đáy bể một chút không khoa trương, tuy rằng trong lòng xác thật khống chế không được lo lắng cho tình trạng của Mục Khải An, nhưng Hà Tất cũng không mất đi lý trí, căn bản giờ này không thể tìm thấy cậu.
Vì thế Hà Tất lại cùng nam sinh mắt kính trở về phòng, trên đường mua dây sạc di động. Hà Tất hiện tại trừ tâm tình phức tạp với Mục Khải An ra, còn có chút hoang mang.
Tỷ như hôm nay rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Mục Khải An làm như thế nào biết anh ở đây? Cậu ấy lại vì sao cho rằng anh đang cùng Trần Lộ Lộ ở bên nhau?
Điện thoại khởi động lại, Hà Tất đầu tiên là gọi điện thoại cho Mục Khải An, cũng không chú ý tới di động anh vừa cắm dây đã lên 3% pin.
Không bất ngờ lắm vì không gọi được, Hà Tất ngay sau đó lật xem tin nhắc trên di động, lại phát hiện WeChat có hai tin nhắn hỏi anh khi nào trở về của Mục Khải An mà anh chưa đọc, có lẽ đã nhắn từ lúc 8h, hiển nhiên anh không nhận được, khi đó đã sập nguồn.
Còn lại là tin nhắn của Chuột và Đậu Nha nhắn sau 8h.
Đậu Nha:[ Lão đại cậu ở đâu? ]
Đậu Nha:[ Lão đại khi nào về? ]
......
Đậu Nha:[ Lão đại quá phận rồi đấy, ngay cả tôi cũng thấy khó nhìn. ]
Đậu Nha:[ Bọn tôi về cả rồi, cả hai người đều không liên lạc được. ]
......
Chuột:[ Không về là không được đâu. ]
Chuột:[ Còn không tới thì không chia bánh kem cho đâu đó ]
Chuột:[......]
......
Chuột:[ Như này thì hơi quá phận rồi đó Tất ca. ]
Hà Tất lướt lên lướt xuống, đại để biết bọn họ đợi mình cả đêm, nhưng không biết cụ thể là bởi vì chuyện gì, mấu chốt là anh đối với chuyện đó căn bản không có chút cảm kích nào, như là ký ức nhỏ nhặt vậy, trong đầu căn bản là không lưu lại, nhưng bọn họ lại tựa hồ nói như đây là điều đương nhiên.
Hà Tất nặng đầu đau nhức, vừa lúc nhìn thấy tin nhắn cuối cùng của Đậu Nha gửi tới lúc 0h, Hà Tất nhìn di động, lúc này mới phút 35, có lẽ còn chưa ngủ, vì thế dứt khoát hỏi Đậu Nha.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!