Chương 3: Cậu yêu thầm tôi

Tác giả: Thiên Hạ Thiên

Editor: Red9

Sau khi Hà Tất quay trở về ký túc xá, đầu tiên là cởi chiếc áo thun bị bẩn ra, là con trai với nhau nên không cần phải cố kỵ chuyện gì.

Tiện tay ném chiếc áo bẩn lên ghế, Hà Tất để trần nửa người mở tủ ra tìm chiếc áo khác thay thế, lại không biết rằng Mục Khải An ở bên cạnh nhìn anh để trần mà ngơ ngác không nói một lời.

Hà Tất dáng người cao lớn, khác biệt với Mục Khải An chính là màu da trắng nõn và màu da đồng cổ, vô luận là cơ ngực, cơ tay hay bất kỳ một đặc điểm nào trên cơ thể đều có 1 độ cong rõ ràng khiến cho người ta phải chú ý, cũng không phải là loại hình đặc biệt cường tráng, thậm chí có phần khá thon và chắc nịch, nhưng tuyệt đối là ẩn chứa rất nhiều lực lượng, nhất là còn đang ở độ tuổi 18 thanh xuân này.

Hà Tất căn bản không chú ý tới Mục Khải An đang trố mắt nhìn, càng đừng nói đến phát hiện sự hoảng loạn chợt lóe trong mắt của cậu ta, không biết từ lúc nào khi anh mở cửa tủ, Mục Khải An đã đi đến đằng sau anh, rồi sau đó căn bản không cho Hà Tất thời gian phản ứng, cầm lấy áo bị bẩn của anh đi đến nhà vệ sinh ở gần ban công.

Nói là bệnh nhân tâm thần có vấn đề thì cũng hơi bị khoa trương, thế nhưng dáng đi của cậu ta lại cứng nhắc, dường như có chút vấn đề, lại như đang che giấu cảm xúc gì đó.

"Mục Khải An cậu làm gì vậy?" Hà Tất đen mặt lên tiếng, thậm chí thanh âm còn lớn hơn ngày thường nhiều lần. Người đang đi đến ban công nghe vậy dừng lại một chút lại đi, cũng không có ý dừng hẳn.

Hà Tất nhíu mày, người này vẫn luôn nhìn anh không vừa mắt, đến cả lời nói cũng lười thốt ra, đột nhiên, lấy quần áo của anh ra ngoài đó làm gì? Nếu thích gây sự thì đánh một trận không hay hơn sao?

Hà Tất lập tức để trần đi ra ngoài, ra khỏi cửa đã phát hiện Mục Khải An cầm lấy áo của anh nhúng xuống nước ở trong bồn rửa.

"Cậu đang làm cái gì vậy?" mày Hà Tất nhảy dựng.

"Nhìn không rõ sao?" Mục Khải An vừa mở van nước vừa cầm lấy bột giặt ở bên cạnh đổ xuống, làm như không chú ý, "Giặt quần áo cho cậu chứ sao."

Giọng nói vừa rồi của Hà Tất rõ ràng là đang trong tư thế chuẩn bị đánh nhau, nhưng Mục Khải An lại là một bộ dáng "Chẳng có gì quan trọng", Cách nói chuyện đều mang ý tứ " cậu muốn làm lớn cái quái gì", Hà Tất có chút mộng bức.

Lớn đến từng tuổi này rồi, trừ ba của anh ra thì không còn người con trai nào giặt quần áo cho anh nữa, thế nhưng quan trọng là mối quan hệ hiện tại của hai bọn họ không thân thiết đến mức có thể giặt quần áo cho nhau. Còn nữa, mặc dù là cậu ta làm bẩn, lấy quan hệ có chút nặng nề của cả hai để nói thì không đến nỗi phải làm như vậy.

Hơn nữa cả điệu bộ và lời nói đều có phần cứng nhắc của cậu, Hà Tất như nhìn ra được cậu ta bày ra bộ dáng "Mình thật là đáng thương", khóe miệng khẽ nhấp.

Hà Tất chẳng biết nói sao nhìn người trước mặt, nhưng thấy cậu ta quấy đống bột xa phòng trong chậu ra hình ra dạng, chỉ là trong mắt Hà Tất thì cậu ta đảo qua đảo lại cũng đến 3,4 lần, giặt một chậu như thế này là đủ rồi, hoả khí sắp bốc hơi vừa rồi hiện tại giảm đi mấy phần.

"Vừa rồi tôi cũng nói là không sao, cứ để đấy cho tôi đi." Nhìn cái tư thế này có chắc là được không đấy?

Không ngờ tay Hà Tất còn không kịp đụng tới quần áo đã bị Mục Khải An đẩy về, "Quần áo cũng do tôi làm bẩn nên cứ để tôi giặt." Mục Khải An cố chấp nói. Thậm chí nói xong còn quay đầu lại hung hăng trừng mắt nhìn Hà Tất, bày ra bụng dáng "thật là phiền", nhưng Hà Tất như nhìn ra một bộ dáng khác, giống như biểu hiện bên ngoài của cậu ta lúc này có chút...... Đáng thương?

Hà Tất: "......" Dường như hoả khí của Hà Tất lại giảm đi hai phần.

"Vậy cảm ơn cậu." Ngập ngưng 2s Hà Tất lên tiếng.

Tuy rằng không thể hiểu được thái độ khắc nghiệt này, nhưng rốt cuộc thì người ta cũng đã giặt quần áo cho mình, Hà Tất cảm thấy không cần thiết gây chuyện, hơi xấu hổ đứng ở phía sau Mục Khải An nhìn cậu ta xoa xoa nắn nắn.

Trên bồn rửa mặt có một tấm gương, Hà Tất đứng ở phía sau Mục Khải An có thể nhìn rõ ràng được gương mặt của cậu ta lúc này. Cậu mặc một chiếc quần đùi, áo màu đỏ ngắn tay càng làm nổi lên làn da trắng nõn của cậu. Ánh nắng ban trưa thật chói chang, màu tóc nâu của Mục Khải An cũng trở nên dị thường sáng lóa, theo từng động tác của cậu mà khẽ lay động, có chút cuốn, vừa cuốn hút lại vừa đẹp đẽ, rất xứng đôi với gương mặt này.

Hiện ra ở trước mắt của Hà Tất, cùng với chiếc khuyên tai màu đen lấp lánh dưới ánh mặt trời, nếu không tính đến cái tính cách gây đau trứng của cậu ta, thì đây chính là con người thanh thuần và sạch sẽ nhất trên đời, Hà Tất trong nháy mắt có phần hoảng hốt.

Thế nhưng cũng có chút buồn bực, nhìn cậu ta mỗi ngày đều cẩn thận chỉnh trang cách ăn mặc, đeo khuyên tai, giả bộ như mình chẳng khác đại minh tinh là bao, sống cùng bọn hán tử như anh thì rất không phù hợp, nhưng cậu ta đúng thực sự là đã ở trong ký túc, tự sinh hoạt ở đây, hơn nữa còn rất nghiêm túc giặt quần áo cho anh, Hà Tất vừa cảm thấy không ổn vừa nói không nên lời.

Hình ảnh trước mắt này khiến Hà Tất vơi bớt bao phần buồn bực, vì thế cũng không giữ ánh mắt thâm trầm và mất tự nhiên khi nhìn người này, nhìn người nọ thậm chí tai còn hơi đỏ, hai tay giặt quần áo còn hơi mất khống chế.

Cho đến khi Mục Khải An quay đầu lại trừng mắt liếc nhìn Hà Tất, "Cậu cảm thấy tôi giặt không sạch à?"

"Không." Hà Tất phản xạ có điều kiện trả lời, xong mới cảm thấy tình cảnh này có chút quỷ dị, không phải vì muốn biểu lộ chút hối lỗi mà mới giặt quần áo cho hay sao, sao đột nhiên lại có cảm giác như cậu ta muốn nói "Tôi giặt quần áo cho cậu mà còn không biết ân nghĩa hay sao"? Đầu óc người này chắc có vấn đề thật sự?

Không ngờ Mục Khải An không đợi anh trả lời đã lập tức xụ mặt, "Cho dù tôi giặt không sạch thì cậu cũng không cần phải đứng ở đây nhìn như vậy, nếu làm hỏng thì để tôi đền cho cậu là được." Cũng do anh nhìn tóc tai của cậu ta đến quên mất.

Hà Tất lại lập tức trứng đau, cảm thấy người này có khác chi một con nhím, cả người đều là gai nhọn, rõ ràng hình ảnh thanh tịnh yên bình vừa rồi đẹp biết bao nhiêu, quay đầu một phát người cậu ta như thủng hai lỗ.

"Ok" Hà Tất bất đắc dĩ buông tay, "Tôi chỉ cảm thấy có chút ngoài ý muốn, không ngờ cậu cũng sẽ giặt quần áo......." Tự nhiên không tìm được từ thích hợp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!