Chương 26: Cậu yêu thầm tôi

Tác giả: Thiên Hạ Thiên

Editor: Red9

Ngày đó lúc sau, Mục Khải An và Hà Tất lâm vào mối quan hệ vô cùng kỳ quái và hài hoà một cách dị thường.

Đúng như mong muốn của Hà Tất, những ngày sau đó, Mục Khải An không còn ra ngoài với anh vào mỗi buổi sáng, lúc ăn cơm cũng sẽ không nhắn tin WeChat cho anh là mình đang đợi, cũng không hay mua đồ ăn rồi đặt lên bàn của anh nữa, cũng không mua cho anh một loại đồ uống nào đó vào giữa buổi trưa...... Đúng như những lời mà cậu nói với anh vào ngày hôm đó, "Yên tâm, Từ nay về sau sẽ không quấy rầy cậu nữa."

Chỉ là Mục Khải An trước đây vô cùng chấp nhất với anh lại đột nhiên phản ứng như vậy khiến anh không biết phải làm sao. Nhưng buổi tối ngủ đều sẽ nhắn một câu chúc ngủ ngon với anh, Hà Tất nếu như không nhắn lại thì cậu sẽ chen chân vào giường của anh mà lay giường mấy cái, sau đó sẽ nhắn tin hỏi tại sao anh không trả lời, nếu Hà Tất không trả lời thì cậu thề không bỏ qua.

Hà Tất đối với việc này thật sự không có biện pháp, lần đầu tiên còn đặc biệt khiến anh thiếu chút nữa nghĩ là xảy ra động đất, cũng may sau đó đã nhận được tin nhắn ở điện thoại. Hà Tất nhìn chăm chăm đầu Mục Khải An ở đầu giường hai giây, lại nhìn điện thoại hay giây, cuối cùng vô cùng đau trứng nhắn tin trở lại, "Tôi sắp ngủ rồi."

Kết quả......

Mục Khải An:[ Cậu ngủ hay không tôi làm sao không biết? ( Biểu cảm tiểu dạng nhi*) ]

*: Gọi ai đó với ý khinh thường. Ở đây là tỏ ý khinh thường Hà Tất.

Mục Khải An:[ Tôi biết là cậu không ngủ mới lay giường cậu một phát. ]

Hà Tất:[......]

Hà Tất:[ ngủ ngon ]

Như thế, Hà Tất Mỗi đêm ngủ đều sẽ nhắn tin với Mục Khải An chúc một lời ngủ ngon. Trừ chuyện đó ra, thì tất cả mọi thứ đều thỏa mãn theo đúng lời của anh, [ bảo trì khoảng cách ]

Vốn nên dập tắt hết tất cả mọi hy vọng, nhưng trên thực tế Hà Tất lại cảm thấy không hề nhẹ nhàng một chút nào, ngược lại còn nhận ra được sự bất hợp lý ở đây.

Hai người tuy rằng sống với nhau dưới một mái hiên, thậm chí là hai chiếc giường đối nhau, nhưng lại không học cùng một ban, thời gian đi học cơ bản là không thể gặp, vì thế sớm muộn gì cũng không thể đi ăn cùng nhau, càng không thể gặp nhau được, hơn nữa giữa trưa và buổi tối không có khóa thì Hà Tất còn đi câu lạc bộ bóng rổ, kết quả là...... Chuyện thần kỳ nhất mà hai người có thể làm chỉ có nhắn tin chúc ngủ ngon với nhau vào mỗi buổi tối.

Hà Tất lại cảm thấy buồn bực và rối rắm, buồn bực vì thấy Mục Khải An làm như vậy có phải là chưa hiểu ý của anh hay không, nhưng đồng thời lại cũng vô cùng rối rắm vì Mục Khải An khôi phục thói quen bình thường làm anh không quen, thậm chí cảm thấy không được tự nhiên, mỗi ngày những lúc rảnh rỗi lại chợt thấy vắng vẻ.

Nội tâm Hà Tất khác biệt hoàn toàn với vẻ mặt hoàn toàn bình tĩnh của anh, điều làm Hà Tất cảm thấy dự đoán chính xác nhất là sau khi Trần Lộ Lộ trở về thì không còn liên hệ gì với anh nữa, chuyện này cũng khiến anh phải khó xử, rốt cuộc thì cũng chỉ là lời nói, đừng nói là làm bạn, sợ rằng cả đời này cũng sẽ không còn liên lạc với nhau, anh rất hiểu biết tính tình của cô.

Trên thực tế, so với sự rối rắm của Hà Tất, Mục Khải An lại cảm thấy tình trạng trước mắt vô cùng tốt đẹp.

Đối với mạch não khác người thường của Mục Khải An, ngày đó sau khi gặp mẫu thân đại nhân, quan hệ của cậu và Hà Tất dường như nâng lên một tầng cao mới. Nếu như nói trước đây bọn họ còn có một lớp màng mỏng ngăn cách, thì hiện tại lớp màng ấy dường như đã bị đâm thủng, quan hệ của họ chính là lòng hiểu rõ mà không nói ra, nói hay không thì cũng không có sự khác biệt gì nhiều, cậu cũng không phải là nữ sinh, cũng không chấp nhất gì với ba chữ* đó.

*:

Hẳn là ba chữ "

" - "I Love you"

Đối với chuyện bảo trì khoảng cách của Hà Tất, cậu tỏ về mình có thể hiểu, hơn nữa không giận mà còn rất vui mừng. Bởi vì nếu như vậy, có nghĩa là cậu có lực ảnh hưởng lớn đến anh.

Đối với chuyện này, mẹ Mục cũng có cái nhìn như thế, "Giữa hai người quan trọng nhất là tin tưởng và thấu hiểu nhau, đây là một điều tất yếu để duy trì mối quan hệ." Bà hy vọng bảo bối nhà mình sẽ học cách thấu hiểu đối phương, mà không phải là lấy bản thân để thành trung tâm, đây là cách mà vợ chồng họ đã chiều chuộng Mục Khải An hồi bé nhưng lại quên không giáo huấn tư tưởng này cho cậu.

Mục Khải An cũng rất tán đồng, vì thế bây giờ mới xuất hiện trạng thái hiện tại của hai người.

Đương nhiên, lấy tính cách của Mục Khải An, câu chuyện "vẻ vang" này cậu không lý do gì mà lại mang đi khoe. Duy nhất một điều làm cậu phải canh cánh trong lòng đó là ngày ấy khi gặp tình địch, tựa hồ là cậu thua.

Nơi trái tym an tâm quẩy tung nóc [ lâu chủ ]9: "Thật không biết đây là sự trùng hợp hay do cô ấy cố ý, cái gọi là oan gia ngõ hẹp, tình địch gặp mặt nhau hết sức đau mắt, tuy rằng lúc đó tôi không thua cô ấy nửa phần khí chất, nhưng ngẫm lại thì có vẻ như tôi thua rồi."

Sau khi đã nói một đoạn, Mục Khải An tổng kết được mất thắng thua của lần gặp mặt này, kết luận đều đi đến sự tán thành nhất trí của nhóm bạn bè trên Tieba.

Nơi trái tym an tâm quẩy tung nóc [ lâu chủ ]9: "Hơn nữa khó chịu nhất chính là việc nếu như không phải cô ấy đột nhiên xuất hiện, nói không chừng là bọn tôi còn đã làm một hình ảnh không thể miêu tả được đâu ( icon ngại ngùng)"

"Bởi vì tư thế lúc ấy, địa điểm hay không gian đều thỏa mãn thiên thời địa lợi nhân hòa, còn cậu ấy thì càng ngày càng đến gần......"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!