Tác giả: Thiên Hạ Thiên
Editor: Red9
Red9: Hơn 8000 words 😑 tui chia thành 2 phần để dễ edit! Mai rảnh sẽ post 👍
Sau khi anh tắm rửa xong thì cũng đã 11h, toàn bộ quá trình đầu óc của Hà Tất cứ như bị quay một vòng, rõ ràng từ đầu đã rất loạn, hiện tại lại càng hỗn loạn hơn, lại còn còn có chút trì độn, cho đến khi anh tắm xong rồi trở lại phòng ký túc xá thì mới nhớ ra, vừa rồi trong lúc xấu hổ dường như anh đã đáp ứng lời của Mục Khải An, nhưng mà...... Rốt cuộc là cái gì?
Vào cửa được một lúc, tiếng Mục Khải An vọng lại, Hà Tất liền thấy Mục Khải An đã đổi một bộ quần áo khác đơn giản với một chiếc quần đùi sạch sẽ, một cái áo kẻ màu xanh trắng, đặc biệt vô cùng thanh tân.
Kiểu ăn mặc này nếu như đối tượng là người khác thì sẽ trông có chút quê mùa, nhưng mặc trên người cậu thì lại không như vậy, so với phong cách vô cùng bình thường của học sinh, hôm nay dường như lại có chút...... Đáng yêu?
Hà Tất nhấp khóe miệng, nhìn Mục Khải An tỉ mỉ chải mái tóc nâu, còn đi đến ban công để soi gương rồi chỉnh lại những lọn tóc còn bị rối.
Mái tóc anh còn ướt nên rũ xuống, có vài phần tóc còn phủ qua mắt, Hà Tất tiện tay vẩy mấy cái, không nghĩ trước mắt lại xuất hiện thân ảnh của Mục Khải An.
Mục Khải An nửa dựa vào khung cửa nhìn Hà Tất, có lẽ cũng bởi vì ngượng ngùng, Hà Tất có thể nhìn rõ ánh mắt mơ hồ không cố định của cậu, sau đó anh liền nhìn thấy Mục Khải An đưa qua cho anh một cái máy sấy.
Mục Khải An đúng thật sự có chút ngượng ngùng, thế nhưng lại không thể không chế được con mắt của mình dính hoàn toàn lên trên hình dáng của người kia.
Lúc này Hà Tất mặt một chiếc áo trắng rộng, quần đùi, đi một đôi dép lào, bộ dạng biếng nhất và lười biếng, nhưng sự lười nhác đó lại không thiếu khí tức mị lực cùng tản mát ra sự dụ hoặc nam tính, tự nhiên như một con gấu lớn vừa bước chậm chạp trên thảo nguyên vừa đi vừa ngáp, nó cũng không để ý mình ngáp một hơi rất dài, sự kinh hoàng của người đối diện cũng không làm nó chú ý hay để tâm chút nào.
Hà Tất không phải kẻ cơ bắp, nhưng chỉ vừa nhìn qua đã thấy rất nam tính, rất đàn ông. Từ góc độ đó có thể nhìn ra, anh cùng với Mục Khải An là hai loại con trai bất đồng.
Từ bất luận góc độ nào cũng có thể nhìn thấy tứ chi dài liên miên của Hà Tất, lộ ra bên ngoài là màu sắc của làn da khỏe mạnh, nhưng tuyệt đối không thể gọi là đen, chỉ là vô cùng đối lập với làn da trắng nõn của Mục Khải An.
Hai chân thẳng tắp, cánh tay thon dài, thậm chí ở cổ áo rộng thùng thình còn có thể nhìn thấy phần ngực và phần bụng được che đậy...... Mục Khải An nhìn đến mức xuân tâm nhộn nhạo, hãy còn cảm thấy mặt đỏ tim đập, khống chế không được hai mắt của bản thân.
Kết quả là trong lúc đang hỗn loạn, cậu đã mò mò máy sấy của mình đưa cho người ta......
Hà Tất chớp chớp mắt, anh do dự một lúc mới cầm lấy máy sấy Mục Khải An đưa qua cho mình.
"Cảm ơn."
Hà Tất vừa soi gương vừa sấy tóc, Mục Khải An cũng không rời đi, dùng tư thế nửa dựa vào cửa đứng phía sau Hà Tất, nhấp môi, tầm mắt đặt trên người Hà Tất đang ở bên ngoài ban công, thậm chí còn quét qua mấy ô vuông ở trên ban công một hồi, không biết trong đầu đang suy nghĩ chuyện gì.
Thẳng đến khi Hà Tất đã sấy xong tóc, mái tóc rủ xuống bị gió thổi bay lên, lúc này mới cầm máy sấy đưa cho Mục Khải An.
"Thế nào còn chưa ăn cơm?" 11 giờ không đi ăn cơm thì ở đây làm gì!
Hà Tất bị cậu nhìn chăm chăm liền cảm thấy cả người không được tự nhiên, đừng tưởng rằng đưa mắt đi sang hướng khác thì cho rằng tôi không biết cậu đang nhìn tôi.
"Chờ cậu chứ sao." Mục Khải An tỏ ý rất tự nhiên mà trừng mắt, sau đó còn tỏ ra hơi bất mãn, làm như Hà Tất biết rõ rồi còn cố tình hỏi cậu.
Hà Tất: "......"
Trời đất chứng giám, anh thật sự là đã quên, không, xác thực mà nói thì ngay lúc đang xấu hổ không nghe rõ, lúc này Mục Khải An nói thật đúng lý hợp tình, Hà Tất bỗng nhiên hậu tri hậu giác nghĩ, Mục Khải An hình như vừa mới nói chính là "Tôi mời cậu đi ăn cơm", anh đáp "Được".
Hà Tất: "......"
"Khụ, ăn ở đâu?" Hà Tất xấu hổ quay đầu đi, không muốn đối diện với đôi mắt đôi mắt nhỏ ấy của Mục Khải An, nhưng Mục Khải An liền tiến vào, Hà Tất đột đột nhiên cảm thấy trạng thái giữa hai người bọn họ có chút quỷ dị, quỷ dị đến mức làm anh kinh hãi.
"Vậy cậu muốn ăn ở đâu?" Mục Khải An tỏ ra một tư thái cho anh định đoạt mọi chuyện.
"Đâu cũng được." Đầu của Hà Tất cũng chẳng thèm quay lại.
"Đi ra phố buôn được chứ?"
"Được." Tốt hơn hết chính là, Hà Tất thậm chí nghĩ ăn ở nhà ăn cũng rất tốt, nhiều người như vậy, ăn xong thì anh không bằng trốn đi thư viện một lúc?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!