Tác giả: Thiên Hạ Thiên
Editor: Red9
Lại nói Hà Tất, sau khi nói chuyện xong với Đậu Nha thì anh có chút không bình tĩnh, bắt đầu không tự chủ mà lăn qua lộn lại đem tất cả những câu chuyện tập hợp lại một chỗ, bao gồm khoảng thời gian nhắn tin trên WeChat vào giữa trưa với Mục Khải An, rồi sau đó lại nhớ đến bộ dạng vừa xúc động lại vừa khóc của cậu.
Nhớ lại tiền căn hậu quả, chỉ cảm thấy Mục Khải An vốn không phải là người dễ dàng bộc lộ cảm xúc như vậy, mơ hồ còn có thể thấy khoé mắt của cậu có chút hồng, có thể thấy chuyện ngày hôm nay đã kích thích cậu mạnh mẽ đến cỡ nào.
Có biết tôi thích cậu hay không...... Chuyện phát triển đến mức đường này, Hà Tất căn bản là xác định 100 % Mục Khải An có ý với anh, hơn nữa từ những khác thường của cậu, Hà Tất cũng không dám suy đoán sớm.
Bất chi bất giác trong lòng có một loại cảm giác hơi áy náy, nhưng vấn đề là lập trường của anh không đúng sao? Nếu như hiện tại anh thể hiện một cách trực tiếp và rõ ràng thì tựa hồ có chút tàn nhẫn......
Hà Tất càng nghĩ càng đau đầu, lúc trước chia tay với Trần Lộ Lộ cũng đâu có cảm giác đau trứng như lúc này, cũng không biết đột nhiên sao mình lại như vậy.
Trong lòng vừa mâu thuẫn, vừa không tự chủ mà ảnh hưởng bởi Đậu Nha, tay bấm mở ra diễn đàn của K Đại, quả nhiên, năm mươi phần trăm nội dung của trang đầu đều là những bài viết có nội dung liên quan đến Mục Khải An.
Hình ảnh này là hình ảnh cậu ngồi ở trên đài, mặt nhẹ nhàng rũ xuống, đưa tay đàn guitar...... Nhìn tư thế trong các hình ảnh cũng như là video, tràn ngập của các topic, Mục Khải An đã là nhất minh kinh nhân, nổi bật đến mức còn che lấp cả ánh hào quang của hai ngôi sao ở tuyến ba mà hội học sinh và đài phát thanh cùng mới về, đúng là quá thần thánh rồi.
Hà Tất càng xem lại càng bực bội, vừa đúng lúc này thì anh nhận được tin nhắn của Trần Lộ Lộ ở Wechat, Hà Tất lập tức sửng sốt, thậm chí cảm giác hơi rối rắm, tận đáy lòng cũng không hy vọng Trần Lộ Lộ ngả bài.
Trần Lộ Lộ:[ Ngủ rồi? ]
Hà Tất:[ Cũng đang chuẩn bị ngủ rồi, sao muộn thế này mà vẫn chưa ngủ thế? ]
Trần Lộ Lộ:[ Gặp lại bạn thân vui đến mức không ngủ được ( icon nghịch ngợm) ]
Trần Lộ Lộ là một nữ sinh vừa có khí chất lại vừa có chủ kiến, ở trước mặt Hà Tất kỳ thật chưa lúc nào cô làm nũng, Hà Tất cũng chẳng phải loại lúc nào cũng buông lời ngon tiếng ngọt, hai người đều thuộc loại hình lý chí. Nhưng trước khi bọn họ chia tay, mỗi lần nói chuyện phiếm thì Trần Lộ Lộ đều rất thích dùng icon này, đây cũng chính là phương thức duy nhất của Trần Lộ Lộ mà Hà Tất cho là cô dùng nó để làm nũng.
Nhưng nếu dựa theo mối quan hệ hiện tại của bọn họ, phương thức này của cô hình như có chút...... Ái muội. Hà Tất tỏ ra như không phát hiện, bên kia lại tiếp tục nói.
Trần Lộ Lộ:[ Đúng rồi Hà Tất, lúc ấy em vẫn luôn muốn hỏi anh, có phải đêm hôm nay anh có chuyện gì gấp không? ]
Trần Lộ Lộ:[ Em không làm lỡ thời gian của anh đấy chứ? ]
Hà Tất lại sửng sốt, [ Cũng không có chuyện gì to tát, sao đột nhiên lại hỏi như vậy? ]
Trần Lộ Lộ:[ Lúc đó em phát hiện anh dường như có chút thất thần. ]
Lòng Hà Tất cũng đột nhiên nhảy dựng, cho nên là, quả nhiên anh vẫn bị cái tên Mục Khải An kia ảnh hưởng?
Hà Tất:[ Cũng không có gì, em không cần phải nghĩ nhiều. ]
Hà Tất:[ Đi về thì ngủ sớm một chút, ngày mai chơi một buổi rồi về, dù sao cũng ở gần, có việc gì thì gọi anh. ]
Trần Lộ Lộ:[ Ừm, ngủ ngon ]
Trần Lộ Lộ chung quy vẫn không làm rõ, Hà Tất không hiểu sao lại thở phào nhẹ nhõm một hơi, thế nhưng trong đầu vẫn nhập nhèm hai chuyện, vì thế thoát di động nhắm mắt đi ngủ. Mà lúc này Mục Khải An vẫn đang cầu xin sự giúp đỡ trên Tieba, chắc lúc Mục Khải An ngẩng đầu nhìn qua, thì Hà Tất đã ngủ đến vô tâm.
Kỳ thật Hà Tất vốn vẫn có chút vô tâm, nghĩ là cứ theo diễn biến tự nhiên là được, rốt cuộc thì Trần Lộ Lộ vẫn chưa mở miệng nói lời muốn tái hợp, mà chuyện Mục Khải An yêu thầm yêu anh lâu như vậy mà vẫn chưa làm rõ, tuy rằng đêm nay cũng coi như là đã thổ lộ, nhưng anh dù sao cũng đã bỏ lỡ, bỏ lỡ rồi thì liên không tính nữa.
Cho nên, dứt khoát thuận theo tự nhiên là được, cái này gọi là xe đến dưới chân núi ắt có đường, thuyền cập bến tự nhiên có chỗ đậu.
Thế nhưng Hà Tất chung quy vẫn xem nhẹ Mục Khải An, chủ yếu là vì cậu chưa bao giờ gặp phải tình cảnh như vậy, vì thế chuyện thuận theo tự nhiên gì đó, căn bản là không đối phó được với cậu.
Ngày hôm sau là cuối tuần, Hà Tất vẫn ngủ đến 10h, ngay lúc mặt trời đã đứng bóng, vẫn là thái độ bình thường như mọi cuối tuần khác, hơn nữa còn có sự việc náo loạn của Mục Khải An hôm qua, Hà Tất không biết phải đối mặt với cậu như thế nào. Vì thế anh dứt khoát đi ngủ, chỉ hy vọng thời điểm mình tỉnh giấc thì Mục Khải An đã ra khỏi cửa, không còn ở ký túc xá là điều tốt nhất.
Thế nhưng điều Hà Tất không ngờ đến chính là, ngay lúc anh tỉnh dậy ở trong ký túc xá thì cả phòng chỉ còn mình anh và Mục Khải An. Đại Thành thì chắc chắn đến 9, 10 phần là đi hẹn hò, thế Đậu Nha thì đi đâu rồi?
Mục Khải Anh trước sau vẫn ngồi ở bên bàn xem anime, Hà Tất tận lực làm lơ như không có việc gì mà đi xuống giường, vào nhà vệ sinh đánh răng, thậm chí lúc anh đi qua thì cậu vẫn cố gắng bảo trì đường nhìn của mình luôn thẳng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!