Chương 20: Cậu yêu thầm tôi

Tác giả: Thiên Hạ Thiên

Editor: Red9

Không hiểu sao lại xảy ra tranh chấp, không hiểu sao lại bị đuổi theo, sau đó không hiểu sao lại có thể kết thúc, Đậu Nha và Đại Thành biểu đại bọn họ thực sự không hiểu câu chuyện này, vì thế rửa mặt bò lên giường từng người cầm điện thoại ngồi trong màn chơi game.

Đầy bụng nghi vấn, ngay lúc này phải lén lút thăm hỏi một chút.

Mục Khải An thật sự là không còn mặt mũi để xuống giường nữa rồi, cảm thấy vừa rồi do bị xúc động mạnh cho nên cậu đã làm những chuyện vô cùng mất mặt, dứt khoát ăn vạ ở trên giường không muốn dậy, cho dù lúc này đã qua 10h.

Trải qua cả một câu chuyện thế nhưng đầu óc của Hà Tất vẫn vô cùng mờ mịt, nhìn đỉnh màn của ba người bạn cùng phòng, anh tựa hồ không nên phá bỏ sự an tĩnh này?

Nhấp khóe miệng, Hà Tất mang vẻ mặt vô cảm đi rửa mặt, tắt đèn, lên giường.

Nhưng không khí của phòng 406 có thực sự an tĩnh hay không thì chỉ có bọn họ biết.

Bốn người nằm trên bốn chiếc giường khác nhau thế nhưng lúc này đều đang lén lút nhắn tin hỏi người nọ đầu đuôi câu chuyện, giao tuyến giữa bốn giường vô cùng loạn, đương nhiên, liên quan hai vị đường sự là Hà Tất và Mục Khải An.

Lúc này, hai chuyến chính đối diện đang pm trong màn lửa bốc cháy.

Đại thành:[ Đậu Nha, cậu có biết chuyện giữa hai người bọn họ không? ]

Đậu Nha:[ Thông minh như tôi thì cũng đã đoán được 9 phần 10 phần rồi. ]

Tiếng báo tin nhắn WeChat của Đậu Dương phát lên, bên màn bên kia của Đại Thành cũng lập tức vang lên tiếng báo WeChat, Đậu Nha chột dạ lại đưa mắt ngó đỉnh màn của những giường còn lại rồi trả lời tin nhắn, [ Cụ nó, mau tắt âm của điện thoại đi ]

Đại Thành như lập tức cảm thấy mình sắp biết được một việc kinh thiên động địa, vì vậy nhanh chóng tắt âm điện thoại đi, tâm tình vô cùng hồi hộp.

Đại Thành:[ Tắt rồi, mau nói ] ngay lúc này có thể tưởng tượng được khuôn mặt của tên hán tử đang chăm chú nhìn vào điện thoại với vẻ mặt mong chờ được nghe chuyện bát quái.

Đậu Nha:[ Cụ thể thế nào thì khó nói lắm, nói một cách khái quát nhất thì Mục Khải An thích lão đại, sau đó lão đại đáp ứng cậu ta đêm nay sẽ đến tham gia buổi tiệc tối, kết quả là lão đại hôm nay không đi mà con đưa bạn gái cũ đi chơi một buổi, hơn nữa nhìn tình hình vừa rồi, chắc chắn là Mục Khải An đã biết chuyện. ]

Hai ngôi sao của làng bát quái phòng 406 đang tập trung buôn chuyện, kể lại sự tình giữa hai vị đương sự trên.

Quả nhiên, sau khi Đậu Nha vừa gửi tin nhắn đi thì Đại Thành ở giường bên như nhổm dậy, Đậu Nha để nghe được tiếng hít khẽ khàng ở kẽ răng của Đại Thành, đoán có lẽ là đầu đập vào tường, Đậu Nha nhận ra được Đại Thành đang che giấu tiếng động mà mình gây ra ở giường kế, sau đó liền nhận được tin nhắn cùng với mấy icon trợn mắt há hốc mồm.

Đại Thành:[ Má nó, là thật hay giả thế, quả là vậy rồi đi, sau đó thì sao? ]

Đậu Nha:[ Sau đó thì như những gì cậu đã thấy, cậu quên là Mục Khải An đêm nay vừa hát bài gì sao? ]

Đại Thành hôm nay cũng đến tham gia, sau khi đọc tin nhắn của Đậu Nha thì trong đầu lập tức hồi tưởng lại, đêm nay nhiều tiết mục như vậy, ai hát cái gì cậu khẳng định không để ý, nhưng tiết mục của Mục Khải An lại vô cùng khắc sâu.

[ Có biết tôi thích cậu hay không...... Má má má nó ] Đại Thành ngay lập tức cả kinh đến mức nói không nên lời. Tuyệt đối không thể tưởng tượng nổi, vô cùng máu chó, bên người thế mà lại có một cặp như vậy.

Hoàn toàn có thể tưởng tượng được biểu cảm trợn mắt há hốc mồm của Đại Thành, Đậu Nha cũng không phải là người bát quái hay lắm mồm (really???), chỉ là Đại Thành là bạn cùng phòng của họ, quan trọng là nhân phẩm có thể đảm bảo, bằng không thì cậu sẽ không nói chuyện này ra, thế nhưng vẫn không quên dặn dò, [ Đại Thành, cậu đừng nói linh tinh nhé, việc này chỉ giới hạn trong phòng 406 thôi. ]

[ Biết mà. ] Đại Thành run rẩy nhắn lại hai chữ.

Sau đó, Đại Thành vẫn rất quan tâm nhắn tin cho hai người bạn cùng phòng của mình, dù sao thì cũng cùng phòng với nhau, chí ít vẫn nên quan tâm nhau nhiều hơn, chỉ là sau khi biết được chân tướng sự việc, việc quan tâm hết sức bình thường lại làm cho cậu thấy có chút kinh hồn táng đảm, quả nhiên không biết là chuyện tốt, biết rồi thì lại suy nghĩ vớ vẩn.

Đại Thàng:[ Mục Khải An, hai người ổn chứ? ]

Mục Khải An:[ Không sao đâu, chỉ là hiểu lầm thôi ]

Mục Khải An:[ Chuyện vừa rồi cảm ơn cậu nhé A Thành, may mà các cậu giữ chặt cậu ấy lại. ]

Nếu như Hà Tất thực sự nóng nảy muốn đánh người, thì anh ta nhất định sẽ trở thành một kẻ yêu thầm vừa tệ vừa đáng thương.

Đại Thành thở phài nhẹ nhõm một hơi, [ Không có việc gì là ổn rồi. ] Nhìn tin nhắn này của Mục Khải An và chân tướng vừa mới được Đậu Nha khai sáng, nghĩ đến hình ảnh ấy, Đại Thành liền có chút thương cảm với vị bạn học nổi tiếng của hệ, thế nhưng chỉ trong chớp mắt, Đại Thành liền ngay lập tức quay đầu mở vào avatar của người bạn cùng phòng còn lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!