Tác giả: Thiên Hạ Thiên
Editor: Red9
Học gần 2 tiết phân tích toán học, đầu của Hà Tất Cũng cảm thấy choáng váng, cảm thấy môn toán cấp phổ thông chỉ như cọng lông ngoài da mà thôi, nhớ lại mà thấy sướng biết bao nhiêu!
"Lão đại, đi nhà ăn thôi." Hà Tất còn chưa kịp nhét sách giáo khoa vào trong ba lô, Lư Hạo và Đậu Nha đã vác cặp sách đứng ở bên cạnh anh, hiển nhiên, đầu óc choáng váng cũng không chỉ riêng anh bị.
"Đi." Hà Tất vung ba lô lên vai dẫn đầu rồi khỏi phòng học.
Đi qua mấy lớp vừa tan giờ, thường sẽ thấy có một vài nữ sinh túm tụm lại trò chuyện. Lại nói, giá chị nhan sắc của phòng 406 vô cùng cao, riêng ba người đã là quá có giá trị. Không nói Hà Tất thân cao vai rộng dễ khiến người khác phải chú ý, Lư Hạo Cũng đẹp trai ngời ngời, lúc quân huấn cũng ở gần Hà Tất, Hơn nữa còn chơi bóng rổ rất giỏi, hai người rất nhanh trở nên thân thiết, Hà Tất thường gọi cậu ta là chuột.
Còn Đậu Dương, cậu là kiểu con trai có vóc dáng thanh tú, dù nhỏ người nhưng hoạt bát, lại rất thích đi cùng Hà Tất, hồi học quân sự cũng thường bị các nữ xinh trêu là manh thụ, Hà Tất không phải không biết, nhưng Hà Tất không phải loại xu hướng giới tính đó, thế nhưng lúc nào cũng làm bộ vô tâm không thèm để ý, Hà Tất thực ra rất lười nghĩ đến.
Đương nhiên, tuy rằng hiện tại hôn nhân đồng tính đã được hợp pháp hoá, Hà Tất cũng không mang lòng kỳ thị hay có ý nghĩ khác đối với đồng tính luyến ái, nhưng anh cũng không quá để tâm đến những lời nhận xét táo bạo của các nữ sinh đánh giá Đậu Nha như "thật đáng yêu" "thật manh".
Thế nhưng việc bọn họ hay đi cùng nhau thường gây nên hiệu ứng khá là đặc biệt, nhất là, Đậu Dương thấp lùn nhất cũng không để tâm, Hà Tất cao nhất cũng không nề hà.
Ba người nhanh chóng đến khu căng tin cách xa khu dạy học, nhà ăn lúc này đã kín người.
Dĩ nhiên ở đây cũng treo rất nhiều những poster tuyển thành viên cho các câu lạc bộ. Bóng đá, cầu lông, võ thuật, manga anime, Street Dance, thư pháp...... Mấy thứ này đối sinh viên năm nhất mà nói không thể nghi ngờ chính là sự dụ hoặc vô cùng mới mẻ.
"Cứ ăn xong cơm rồi ra xem sau." Hà Tất Nhìn một lượt khung cảnh nhà ăn rồi quyết định đúng đắn.
"Tán thành, sắp chết đói rồi." Lư Hạo gật đầu.
"Tôi cũng vậy, buổi sáng đã kịp ăn gì đâu." Đậu Dương cũng chỉ một lòng muốn vào nhà ăn để giải quyết.
Ba người vất vả lắm mới lấy được đồ ăn rồi tìm một bàn cuối cùng ngồi xuống, sau đó liền ăn cho thỏa mãn cái bụng đang sôi. Cũng không phải nhà ăn có bao nhiêu món ngon, Hà Tất có thói quen ăn cơm nhanh, hơn nữa không kén ăn, cũng do bầu không khí ở đây, lại sáng sớm lên lớp học vẫn chưa ăn gì, hiện tại cảm thấy đồ ăn rất là ngon.
"Mấy cậu muốn tham gia câu lạc bộ nào?" Đậu Nhà vừa nhai nhóp nhép vừa hỏi.
"Còn phải nói sao," Chuột vừa ăn vừa trả lời, "Dĩ nhiên là bóng rổ rồi" Vừa nói vừa nâng mắt với Hà Tất, "Đúng không?" Về phương diện này thì bọn họ khá là giống nhau.
Hà Tất gật đầu, nhưng ngay sau đó điền quay sang nhìn Đậu Nha, Chuột cũng ăn ý quay sang nhìn cậu hỏi, "Còn cậu thì sao?"
Vừa nhắc đến, Đậu Nha như bị gợi lên hứng thú, căn bản vừa rồi không phát hiện ra là hai vị này đang xem thường cậu lùn, "Tôi muốn tham gia nhiều lắm, câu lạc bộ manga anime, câu lạc bộ thư pháp, câu lạc bộ bóng bàn, đúng rồi, tôi muốn tham gia cả Hội Học Sinh nữa, Hội Học Sinh của Viện chúng ta, hai cậu thấy sao?"
Hai người nghe vậy liền lắc đầu, "Đăng ký nhiều như vậy, có thể tham gia hết được sao?"
"Hứ," Đậu Nha bẹp bẹp miệng, "Lúc hai cậu đi đánh bóng rổ thì tôi phải trở thành cổ động viên cho hai người sao? Tôi không được làm những điều phong phú sau khi trải qua mấy giờ học à?" Hà Tất và Chuột chỉ cười không nói.
Chuyện kết thúc thì họ cũng vừa ăn xong, Hà Tất dẫn đầu đứng dậy chuẩn bị thu dọn rời đi, từng người ở trong nhà ăn đều mang những vật dụng đã ăn xong đến khu để theo yêu cầu. Không ngờ anh vừa xoay người một cái thì lại đột nhiên đụng phải người phía sau, Hà Tất tay mắt lanh lẹ vội đưa tay ra đỡ, giây tiếp theo liền cứng lại.
Không phải Mục Khải An sao? Thật đúng là không chỗ nào là không gặp, đi đâu cũng có thể chạm mặt.
Mục Khải An vừa lúc đặt đồ ở ngay bàn bên cạnh, Hà Tất lại vừa lúc đứng dậy, Mục Khải An bị giật mình vì đột nhiên có người đứng dậy, giữ không nổi thăng bằng mà suýt trượt, Dù sao thì cũng là trượt về hướng của Hà Tất, nửa người nghiêng ngả, mắt thấy đã sắp bị mất mặt ở trước mặt bao nhiêu người.
Như có dòng điện chạy qua, cánh tay của Hà Tất vươn ra kéo lấy vai của cậu, nếu Mục Khải An là nữ, thì đây chính là một màn Marry Sue vô cùng ngọt ngào giữa nữ chính và nam chính.
Nhảy mắt bốn mắt chạm nhau, Hà Tất rõ ràng nhìn thấy đôi mắt của cậu trừng lớn vì khiếp sợ, thân thể cũng cứng đờ, sự bình tĩnh ngày thường biến thành vô thố và hoảng loạn. Trong nháy mắt, sắc mặt của Mục Khải có thể gọi là cực kỳ ngoạn mục.
Sau 3s như bị điểm huyệt, Mục Khải An bắn "Tạch" người lên, căn bản cũng không liếc mắt nhìn Hà Tất một cái, thế nhưng đáng chết chính là, đống cơm thừa canh cặn ở trong khay của cậu ngay lúc cậu bị trượt thì toàn bộ đã bắn lên chiếc áo trắng phau của Hà Tất.
Hình ảnh thảm không nỡ nhìn, có thể nói là cực kỳ xấu hổ.
Không ai có thể lường trước được "Tai họa bất ngờ", Hà Tất cũng cảm thấy mình giống một con chó dính bùn, nhưng đối phương hiển nhiên không phải cố ý, vì thế anh chỉ có thể lộ ra một khuôn mặt bình tĩnh, vô biểu cảm, nhấp nhấp khóe miệng.
Đậu Nha vội vàng đứng dậy chạy đi rút một miếng giấy về lau, nói, "Cứ lau qua một chút trước đã."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!