Chương 16: Cậu yêu thầm tôi

Tác giả: Thiên Hạ Thiên

Editor: Red9

Việc học nặng nề ở đại học đã đánh vỡ sự ảo tưởng về cuộc sống tự do khi lên đại học hồi còn ở cao trung, nhưng nó lại là bằng chứng cho sự khác biệt chuyển biến từ học sinh cấp ba lên ngưỡng cửa sinh viên. Trò chơi, hoạt động ngoại khoá, xã đoàn...... Chung quy là chúng rất khác nhau, đặc biệt là cuối tuần.

Bị tín hiệu của điện thoại đi động vang lên làm cho tỉnh, ba người lười biếng kéo theo đôi dép lào lép xẹp đến nhà ăn, nhìn từ cửa sổ vào nhà ăn còn mỗi vài món cơm thừa canh cặn, kết quả là, ba người liền kéo nhau đến khu chợ gần đó, vừa lúc quay trở lại ký túc xá để mang theo xe đạp đi.

Đậu Nha đặc biệt cao hứng vì mấy ngày nay không phải theo các đàn anh đàn chị tổ chức các hoạt động dành cho buổi tiệc tối.

Cũng bởi vì như vậy, yên xe của Hà Tất hôm nay bỗng dưng được phát huy công dụng, Đậu Nha đặc biệt không sợ chết mà đứng thẳng người ở trên yên sau, tay nắm chặt lấy bả vai của Hà Tất mang một tư thế vô cùng nổi bật và điệu bộ rêu rao lượn quanh ký túc một vòng để đến chợ.

Nếu như để cái vị đang luyện tập cho buổi tiệc tối hôm nay mà thấy được phỏng chừng sẽ ghen muốn chết, hơn nữa tư thế này của Đậu Nha còn khoe khoang một cách nguy hiểm, cũng may là sức của Hà Tất đủ lớn để giữ vững xe, mà nói lại thì Đậu Nha cũng thật gan dạ, không biết sợ chết là gì.

Ba người chọn một cửa hàng mới, muốn tìm một nơi ngay giữa phố chợ để có loại khẩu vị phù hợp với bản thân, không quan tâm nhiệt độ trời lúc này nóng đến mức nào mà ăn no nê cả bụng, dường như ăn luôn cả bữa sáng vì ngủ nướng mà chưa có cái gì vào bụng, giải quyết hết một lượt.

Chờ đến khi cơm rượu đã no đủ thì cũng đã đến chiều. Oi bức, bực bội, không thể ngăn được chuột đang vô cùng động tâm.

"Khu nhà 5 tầng của câu lạc bộ tập thể hình ở ngay đây này, có đi hay không?" Chuột vừa nói hai mắt vừa sáng lên.

"Đầu cậu có phải bị thủng không vậy?" Hà Tất tà tà liếc mắt nhìn cậu, giọng của Đậu Nha cũng mềm như bông, "Nóng đến chết mất, chẳng muốn đi đâu cả."

"Cũng đâu phải là rủ mấy cậu đi tập thể hình," Chuột khinh bỉ, vừa nhìn là biết đã tìm hiểu qua từ trước, "Chỗ đó có cả phòng bida, có điều hòa, khung cảnh và không khí ở đó rất không tồi."

Quả nhiên, Đậu Nha và Hà Tất vừa nghe thấy hai mặt cũng sáng rực, "Vậy thì còn chờ gì nữa, dẫn đường!" Cũng không thể dành cả thời gian một ngày đi ngủ, đương nhiên, mấu chốt là buổi sáng đã ngủ đủ rồi.

Nhưng khi ba người vừa mới đến cửa thì Hà Tất nhận được một cuộc điện thoại không thể tưởng tượng nổi, bạn gái cũ của anh —— Trần Lộ Lộ tới, hơn nữa đã sắp đến cửa lớn của K đại.

Trên mặt Hà Tất không có biểu cảm gì mà chỉ hơi suy tư nói với bọn chuột, "Các cậu chơi trước đi, tôi đi đón một người rồi trở lại đây với các cậu."

"Đón ai?" Chuột nghi hoặc truy vấn, chẳng khác gì đang hỏi cung, "Nam hay nữ?"

Hà Tất hơi ngưng lại rồi đáp tiếp, "Bạn học thời cao trung."

Không ngờ Đậu Nha lại nhạy cảm nghĩ, "Không phải là bạn gái cũ của cậu đó chứ?"

"Không thể nào?" Đậu Nha vừa nhắc nhở như vậy thì chuột lập tức hô lên rồi bày ra vẻ mặt mong chờ, "Hai người quay lại rồi? Mau đón lại đây để chúng ta làm quen đi, tốt nhất là đưa theo cả bạn thân của cô ấy nữa."

Hà Tất trừng mắt khinh bỉ cậu bạn không biết xấu hổ này, lại không ngờ Đậu Nha cũng biết, ngay sau đó liền tưởng tượng ra được bộ dạng khoa trương không biết giữ mồm giữ miệng của chuột, vì thế tức giận nói, "Nói bừa cái gì, đến lúc đó hai cậu đừng có nói mấy chuyện lung tung."

"Biết rồi biết rồi."

Trần Lộ Lộ đi đến đây bằng xe buýt, Hà Tất lái xe ngay đến trạm ở cửa Tây mà cô muốn đến, không ngờ khi anh đến thì Trần Lộ Lộ đã đứng ở cửa trước anh vài phút rồi.

Mấy tháng không gặp, Trần Lộ Lộ nghiễm nhiên thay đổi một diện mạo mới. Bộ váy suông màu trắng tôn lên dáng người cao gầy của cô lại khiến khí chất trở nên thanh thuần và hồn nhiên hơn, đặc biệt là mái tóc xõa bên hai vai, trên mặt được trang điểm nhẹ nhưng lại vô cùng kinh diễm, làm cô vô tình trở thành tiêu điểm của người khác.

"Hà Tất."

Hà Tất dừng xe một cách rất đẹp trai ở cạnh cô, Trần Lộ Lộ mang tâm tình vô cùng tốt mà cười với anh, không có một tia mất tự nhiên hay xấu hổ nào, hào phóng đến mức khiến Hà Tất cũng cảm thấy hoảng hốt, giống như mối quan hệ của họ vẫn là bạn bè nam nữ bình thường, cô cũng chẳng lộ ra một biểu cảm hay hành động nào vượt quá giới hạn.

"Lên xe đi." Rõ ràng chỉ mới hai tháng không liên lạc, Hà Tất lại cảm thấy đã rất lâu rồi không gặp nhau, hơn nữa trong lòng cũng vô cùng phức tạp, nhưng trên mặt lại không tỏ vẻ gì nhiều, ngay cả một chút biến hoá cũng không có.

Trần Lộ Lộ nghiêng người ngồi lên yên sau, sau đó một tay cầm giữ lấy ô còn tay còn lại thì ôm lấy eo của Hà Tất.

Không phải ảo giác, tại thời điểm Trần Lộ Lộ ôm lấy eo của anh, Hà Tất không chờ nổi mà cứng người lại, đồng thời trong đầu lại xuất hiện hình ảnh buổi dã ngoại đi Bạch Tháp Sơn lần trước, Mục Khải An lúc ấy ngồi đằng sau giữ lấy ba lô của anh.

Tuy hình ảnh ấy chỉ chợt loé rồi biến mất, nhưng việc chúng đột nhiên xuất hiện khiến Hà Tất cũng phải giật mình.

Từ cửa Tây đến khu chợ cũng phải mất mười mấy phút, hai người không hàn huyên được bao nhiêu câu, cảm giác như người phía sau đang cố gắng giữ lấy chiếc ô, Hà Tất bất động thanh sắc giảm tốc độ xe lại, mấy cô gái qua đường đều mang ánh mắt hâm mộ nhìn sang, càng có người nghĩ không được mà chụp mấy bức ảnh đăng lên diễn đàn của K đại khoe —— Không phải tất cả những nam sinh của K đại đều là "Hòa thượng khủng long", nhìn xem, soái ca mỹ nữ chúng ta cũng có.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!