Tác giả: Thiên Hạ Thiên
Editor: Red9
Khoảng 10h30, hoạt động đón tân sinh cũng đã đến hồi kết thúc, mọi người gần như đã trở về, Hà Tất giúp đỡ tổng vệ sinh, dọn xong mới cùng lượt người cuối cùng trở về ký túc xá.
Ba người Hà Tất, Đậu Nha và chuột cùng đi về, đi chưa được mấy bước, Đậu Nha đột nhiên kéo tay Hà Tất lại, "Nhìn bên kia kìa."
Theo tầm mắt của Đậu Nha, Hà Tất cũng sửng sốt, cuối cùng vẫn là chuột buột miệng nói, "Mục Khải An? Cậu ta ở đây làm gì vậy."
Hà Tất chỉ thấy Mục Khải An mặc trên mình chiếc sơ mi trắng đứng dưới đèn đường màu vàng ấm khiến cả thân thể bị bao phủ bởi một màu cam, làn tóc nâu cũng nhiễm phải ánh sáng mà trở nên nhu hòa hẳn. Lúc này cậu một mình đứng trên thảm cỏ ngay bên cạnh đèn đường đi tới đi lui, nhìn qua có vẻ rất nhàm chán, nhưng có thể thấy cậu ấy đang đợi ai đó.
Hà Tất nhìn sang sân của ban Mục Khải An lúc này đã không còn ai, còn chưa kịp mở miệng đã bị Đậu Nha kéo một tay.
"Không phải là cậu ta đang đợi cậu đó chứ lão đại?" Đậu Nha ngẩng đầu nhìn về phía Hà Tất, dưới ánh mắt thậm chí nổi lên ý nghĩ phức tạp, chỉ là Hà Tất không chú ý, cho dù chú ý thì anh cũng không rõ ràng.
Nhưng chuột lúc này lại cảm thấy có chút chột dạ, cậu cảm thấy mình có bị gì cũng không sao, thời gian mà cậu ở cùng với Hà Tất so ra còn nhiều hơn thời gian anh ở cùng với Đậu Nha trong ký túc xá, vì vậy quan hệ giữa Mục Khải An và Hà Tất cậu biết rất rõ ràng, đặc biệt là khi mới bắt đầu vào khoảng thời gian đầu ấy.
Nhưng gần đây giữa họ lại có sự hài hòa rất kỳ dị, cho nên cậu vẫn chưa xác định đúng mối quan hệ của hai người, nhưng có lẽ không đến mức chỉ vì chuyện vui đùa ấy mà lại đi đánh nhau?
Đi chưa được mấy bước, Mục Khải An vừa chuẩn bị động tác đập muỗi, ngẩng đầu thì chợt nhìn thấy ba người Hà Tất.
Mục Khải An nhướng mày, thần sắc không rõ, cũng không giống biểu cảm như tính sổ ai đó.
Hà Tất nhìn thấy tầm mắt của cậu ta vẫn luôn đặt trên người mình, liền đổi hướng đi về phía có ánh đèn. Không thể nghi ngờ cậu ta rõ ràng là đang đợi anh.
"Cảm ơn chuyện vừa rồi," Hà Tất đánh đòn phủ đầu, mặc kệ tên nhóc này có phải muốn tính chuyện trả thù hay không, người mở miệng trước luôn là người có lợi, "Tất cả đều là chuyện tốt của tên chuột kia."
"Haha chỉ là một trò chơi thôi, mọi người cũng biết mà đúng không." Chuột không đợi Mục Khải An mở miệng liền chạy thật nhanh đến bán lên người Hà Tất, cậu thật đúng là sợ Mục Khải An trở mặt.
Không ngờ Mục Khải An chỉ cười như không cười mà lúc nhìn Hà Tất lúc lại nhìn chuột, chuột bị nhìn đến mức cả người không được tự nhiên, hoàn toàn nếm trọn cảm giác sởn gai óc là thế nào.
Hà Tất lại cảm thấy, ánh mắt Mục Khải An có chút...... Khó hiểu, này là ý gì? Hà Tất có loại trực giác rất kì dị, trên mặt của cậu ta vẫn là biểu cảm ấy, thế nhưng...... Nơi sâu trong đáy mắt của cậu giống như có điều gì đã thay đổi.
"Không phải cậu nói là muốn mời tôi uống trà sữa hay sao?" Tầm mắt của cậu dừng trên người của Hà Tất, lời này khiến anh nhận thấy một loại cảm giác ngạo kiều không tên "Tôi đang cho cậu cơ hội đấy".
Lông mày của Hà Tất nhảy lên, Vì sao lại lựa chọn xem nhẹ hai chữ ấy, anh nhớ là anh đã nói rõ rằng "Ngày mai" mới mời trà sữa mà.
Nhưng Hà Tất vẫn sáng suốt tiếp lời, "Thế thì giờ mau đi thôi." Nói xong nhìn về phía chuột và Đậu Nha, "Tôi mời, hai người đi cùng đi."
Đương nhiên là anh không chú ý đến lúc mình vừa nói câu này thì đôi mắt của Mục Khải An liền nhảy nhảy, thế nhưng Đậu Nha cũng rất cơ trí.
"Hai người các cậu đi là được rồi, Hội trưởng của bọn tôi còn muốn chúng tôi gửi file tư liệu, không ngại thì mua về cho hai bọn tôi đi." Nói xong hoàn toàn không màng đến biểu cảm khó hiểu con chuột, ngay lập tức kéo người này rẽ vào đường trở về ký túc xá.
Hà Tất không nghĩ nhiều, đưa mắt bảo Mục Khải An mau đi thôi, Mục Khải An nhìn vào thân ảnh người đó, cuối cùng chỉ cúi đầu nhấp môi cười, nhưng cũng rất nhanh thu liễm vào chạy đuổi theo.
Bên này chuột còn đang vừa bị kéo vừa không hiểu mà ngoái đầu nhìn lại, chỉ thấy hai người kia một trước một sau đi trên đường, cái bóng của hai người dưới anh đèn kéo dài ra, đúng thật là càng nhìn càng kỳ quái.
"Tôi nói nè Đậu Nha, nếu cậu có việc thì tự trở về đi, còn kéo tôi theo làm gì? Tôi còn định đi theo bọn họ vào siêu thị để mua vài đồ."
Có đôi khi chuột đã ngốc lại còn chậm hiểu, Đậu Nha chỉ trừng cậu ta, "Cậu có mắt nhìn không, không cảm thấy mình đi cùng sẽ thành bóng đèn à?"
"Nói vậy là ý gì thế?" Chuột sửng sốt, sau đó rốt cuộc hậu tri hậu giác phát hiện ra, lại lần nữa quay đầu nhìn hai cái bóng kéo dài trên mặt đất đang dần đi xa, "Không thể nào."
"Ý cậu là hai người bọn họ như thế này?" Chuột tỏ vẻ không thể nào tin nổi.
"Ai biết được." Đậu Nha nhún vai.
Không ngờ ngay sau đó Chuột liền kích động phủ nhận, "Không thể."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!