Chương 10: Cậu yêu thầm tôi

Tác giả: Thiên Hạ Thiên

Editor: Red9

Lời chia tay là do cô ấy nói ra, sau khi kết thúc kỳ thi đại học, thậm chí còn không chờ đến lúc điểm thi được công bố, lý do là vì bọn họ đều có mục tiêu cần theo đuổi, nhưng cô ấy lại lấy lý do là tính cách của cả hai rằng không một người nào vì người còn lại mà thỏa hiệp, mà cô lại không bằng lòng vì điều gì đó, cho nên lựa chọn chia tay là tốt nhất.

Hẹn hò một năm, Hà Tất hiểu rõ tính cách của người kia, cô không chỉ xinh đẹp mà còn thông tuệ và rất lí trí, là Hoa hậu giảng đường mà cả trường họ đều hâm mộ, qua lại với Hà Tất là học sinh khoa lý ban trung, nhưng người ta lại là học sinh khoa văn của lớp mũi nhọn, thật đúng là học bá.

Hà Tất trước giờ đều rất rõ mục tiêu của cô là đỗ trường đại học ở thủ đô, nhưng Hà Tất cho dù cố gắng cũng không có mục tiêu thi vào đó. Đối với trình độ đại học, anh cũng không có lý tưởng vào những trường đại học lớn hơn, mà những trường ở thủ đô không phải là trường mà số điểm của hà tất muốn là có thể vào, cha mẹ anh thì vẫn luôn hy vọng con trai mình học ở những trường phụ cận, không nên cách xa nhà quá mức.

Cả hai người bọn họ đều hiểu rõ sự khác biệt này. Tình yêu ngây ngô thời trung học có bao nhiêu mơ mộng, thế nhưng cũng không thiếu sự "Lén lút", hơn nữa cũng không ở cùng một ban, đặc biệt là vào năm ba có quá nhiều kỳ thi, phần lớn thời gian đều không thể gặp mặt nhau, hơn nữa cho dù có gặp cũng không biểu hiện ra ngoài mặt. Cho nên kết quả như thế nào thì ai cũng biết.

Vì vậy khi đối phương tỏ ý chia tay, Hà Tất thật ra cũng không quá mức ngoài ý muốn, nhưng lời nói của cô xác thực không đúng toàn diện. Đúng là bọn họ đều có thứ để theo đuổi, nhưng chưa chắc là Hà Tất đã muốn hy sinh bản thân cho đối phương, anh thật ra đã nghĩ rất kỹ để điền vào nguyện vọng đầu tiên là trường đại học ở thủ đô, với trình độ để vào cũng không phải là vấn đề quá lớn, chỉ là dù đó là trường chuyên nghiệp cỡ nào cũng không phải là mục tiêu mà anh lựa chọn.

Nói gì thì nói, sự ôn nhu mà Hà Tất có thể dìm chết người, nhưng thật ra anh cũng là một con người rất đáng sợ. Sau khi đối phương nói lời chia tay, anh liền im lặng không muốn nhắc tới, thậm chí về sau cũng không chú ý hay quan tâm đến bất kỳ một tin tức nào của cô, bao gồm việc cô cuối cùng có đúng như ý nguyện mà vào những trường đại học ở thủ đô hay không.

Nói là không tiếc nuối, kỳ thật cũng có chút ít, đặc biệt là lúc ấy, nhưng hai người đều là những người có lòng tự trọng rất cao, ngạo khí của mỗi người đều không phân cao thấp, và hơn nữa đều là những người có lí trí, bao gồm đối phương, lại là hình ảnh cô gái toàn tài được mọi người vây quanh, Hà Tất luôn luôn tán thưởng những điểm này của cô.

Cũng đã qua hai tháng, việc vào đại học và tiếp xúc với nhiều thứ mới lạ, lúc này an tĩnh mà ngẫm lại, những chuyện như vậy cũng chỉ là quá khứ, không hơn.

Nhưng thật không ngờ tới, mới cách hai tháng đã nhận được tin nhắn của cô, tuy rằng mọi người sau khi lên đại học đều thay đổi, nhưng danh sách bạn bè trên WeChat, QQ vẫn giữ nguyên.

Hơn nữa ngoài ý muốn nhất mà Hà Tất cảm thấy là, cô cũng không như ý nguyện thi đỗ vào trường đại học B, mà vào nguyện vọng hai trường đại học C có lịch sử rất lâu đời.

Cái gọi là nhân sinh luôn luôn xảy ra những chuyện trùng hợp, C đại ở thành phố C, là trường đại học tổng hợp trứ danh của tỉnh S cũng như của cả nước, khác hoàn toàn với môi trường Đại học K mới lập của Hà Tất học về mảng khoa học kĩ thuật và công nghệ thông tin.

Nói cách khác, hoá ra bọn họ vẫn ở cùng một thành phố. Nội tâm của anh lúc này cũng rất phức tạp, nhưng phức tạp hơn là cô đột nhiên liên lạc, thậm chí cuối tuần còn muốn đến trường của anh chơi, "Nghe nói trường đại học K rất đẹp, đến lúc ấy nhớ đưa em đi dạo nhé."

Này còn không phải là...... Có gì đó rất mờ ám hay sao? Nhưng mỗi câu cô viết đều có dấu chấm câu, cảm giác rất tự nhiên và hào phóng.

Hà Tất rốt cuộc cũng chưa hồi đáp, sau khi tắm rửa thì mở sách học về phần tích phân của môn toán cao cấp, khiến đầu óc trở nên tập trung triệt để, sau đó lại vẽ mấy sơ đồ liên quan đến hệ điều hòa máy, sau khi vẽ xong được không lâu, liền bị Đậu Nha cầm đi với lý do "Mượn". Mà lúc này đã 12 giờ, đây kỳ thực là lý do khiến người ta bỏ bê việc học để hướng đến sự giải trí và tự do, đặc biệt là việc học ở đại học.

Hôm sau là thứ bảy, câu lạc bộ bóng rổ hoạt động vào 05h chiều, Hà Tất ngủ một nhoáng đến tận 11h, vừa ngái ngủ vừa ngẩng đầu nhìn, lại phát hiện tại ký túc xá chỉ có một mình Mục Khải An ở, có vẻ như đang xem chương trình gì đó.

Hà Tất vừa cào mớ đầu rối vừa xuống giường, Mục Khải An đang tập trung xem thì nghe được động tĩnh cũng quay đầu lại nhìn, thấy mái đầu ổ gà của Hà Tất thì giống như đang cố nhịn cười.

Hà Tất lơ đãng liếc nhìn màn hình của Mục Khải An, không hề cảm thấy ngoài Ý muốn với niềm yêu thích anime của người nào đó, thâtm ra cậu ta đối với ba từ cao phú soái hoàn toàn không hợp, nhưng Hà Tất tỏ ra khen ngợi với hành động mang tai nghe của cậu ta.

Sau khi rửa mặt xong, vừa lúc nhìn thấy Mục Khải An bỏ tai nghe xuống dường như đang nhắn tin, nhìn bộ dạng này thì có vẻ chuẩn bị đi ăn cơm trưa, quả nhiên......

"Cậu có muốn đi ăn cơm không?" Mục Khải An hỏi với tư thái "Cậu không đi thì tôi vẫn đi", nhưng quỷ nào biết được cậu ta chờ anh đến nửa ngày, thâmk chí đồ ăn buổi sáng mà cậu mang về cũng đến vứt vào thùng rác, triệt để không nhắc tới.

Hà Tất vươn tay cầm lấy di động nhìn đồng hồ trên màn hình, cũng đã 11.40 rồi, khó trách lại cảm thấy khó chịu, "Đi." nghĩ một lúc lại quay đầu hỏi, "Hai người bọn họ đi đâu rồi?"

Mục Khải An giống như đang cong khoé môi, rồi sau đó nói "Không để ý", "Đậu Nha đi Hội học sinh, Đại Thành đi hẹn hò."

"Hẹn hò?" Hà Tất có chút kinh ngạc, tưởng tên này vẫn còn đang độc thân chứ?

"Đúng vậy, Đại Thành có bạn gái học ở học viện XX, cậu không biết à?" Mục Khải An nhún vai.

Học viện XX cũng nằm trong trường Đại Học C, hình như cũng cùng một thành phố.

Hà Tất nhướng mày, nhưng tâm lý lại nhớ về mối quan hệ của anh và người yêu cũ, vì thế lập tức im bặt, chỉ tìm thẻ ăn cơm để chạy lấy người, thậm chí còn lười quay đầu.

"Đi thôi."

Vừa bước ra cửa đã thấy hơi nóng hầm hập, có lẽ vì ngủ quá nhiều, hoặc do bất kỳ một nguyên nhân gì khác, Hà Tất chỉ cảm thấy đầu có chút lâng, một đường từ KTX đến nhà ăn đều không nói gì.

Mục Khải An thường thường "Lơ đãng" liếc mắt nhìn Hà Tất, Trong lòng lại có chút hoang mang, bởi vì cậu phát hiện tâm tình của Hà Tất hình như không tốt mà bản thân cậu lại không biết rõ nguyên nhân, hơn nữa cũng không thể mở miệng hỏi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!