Sau khi Tân Hòa Tuyết trút hơi thở cuối cùng tại đình sâu trong khu rừng, linh hồn y lang thang suốt mấy ngày, tận mắt chứng kiến tang lễ của chính mình.
Y được chôn cất trên vách đá ven biển, nơi rất gần ngọn núi mà đêm nọ, Cừu Viễn từng đưa y đến để ngắm sao băng. Địa điểm ấy cách con đường núi không xa, đủ để nhìn thấy toàn bộ quang cảnh xung quanh.
Có thể tận mắt chứng kiến tang lễ của bản thân có lẽ là một trải nghiệm hiếm hoi, đến mức phi thực tế. Dựa vào những kiến thức khoa học mà y từng học, loại trải nghiệm này vốn dĩ không thể tồn tại.
Buổi sáng ngày hạ táng, thời tiết không quá tệ. Đông đảo người đến phúng viếng. Ở trạng thái linh hồn, Tân Hòa Tuyết cuối cùng có thể nhớ kỹ gương mặt của những người đến, nhưng có lẽ do trước đây mắc chứng mù mặt, nên dù giờ đây không còn chướng ngại đó, y vẫn không thể phân biệt được ai với ai.
Hầu hết họ đều chỉ là những người có vài lần gặp gỡ qua loa với y.
Tân Hòa Tuyết không có ấn tượng đặc biệt gì về bọn họ.
Bọn họ đế thăm viếng, có người đến vì tò mò, vì danh tiếng của y
- một người từng khiến cả tổ ong sụp đổ, mọi người ai nấy truyền tai nhau, cũng có người nể mặt Cừu Viễn mà đến để kết giao quan hệ.
Tang lễ vốn chỉ toàn hai gam màu đen trắng, đến gần cuối thì bầu trời đột ngột chuyển tối. Mây đen phủ kín cả bầu trời tước đoạt ánh sáng lẻ loi xanh lam ở nền trời, mưa thu rơi lạnh lẽo, ảm đạm.
Điều khiến y kinh ngạc là ngay cả trong trạng thái linh hồn, y vẫn cảm nhận được sự mát lạnh của những giọt mưa rơi trên cơ thể.
Ánh mắt Tân Hòa Tuyết chợt thoáng qua một bóng dáng quen thuộc.
Phía xa, bên ngoài nghĩa trang, có một người đang ngồi trên xe lăn. Người ấy dừng lại rất lâu, ánh mắt chăm chú nhìn vào bên trong tang lễ nhưng từ đầu đến cuối không hề bước vào.
Khi trời bắt đầu mưa nặng hạt, người ngồi trên xe lăn ấy vẫn không lên tiếng. Ước chừng người bên cạnh là trợ lý, người trợ lý đi cùng đã nhanh chóng bung một chiếc ô lớn màu đen che chắn cho hắn.
Chiếc bóng từ cây dù che phủ khuôn mặt của Alpha, khiến Tân Hòa Tuyết không có cách nào nhìn rõ đối phương.
Nhưng trực giác mách bảo y rằng đó là Bùi Quang Tế.
Thật là chật vật.
Tân Hòa Tuyết giơ tay vẫy về phía đối phương.
Đó không chỉ là lời tạm biệt dành cho Bùi Quang Tế mà còn là lời tạm biệt cuối cùng với thế giới nhỏ bé này.
[Bùi Quang Tế: Giá trị tình yêu đã đạt cực hạn. Giá trị ngược tâm đã đạt cực hạn.]
[Tịch Chính Thanh: Giá trị tình yêu đã đạt cực hạn. Giá trị ngược tâm đã đạt cực hạn.]
[Cừu Viễn: Giá trị tình yêu đã đạt cực hạn. Giá trị ngược tâm đã đạt cực hạn.]
[Cừu Kinh: Giá trị tình yêu đã đạt cực hạn. Giá trị ngược tâm đã đạt cực hạn.]
[Bùi Ảnh: Giá trị tình yêu đã đạt cực hạn.]
Tân Hòa Tuyết chính thức rời khỏi thế giới này.
Ngồi trên xe lăn, Alpha như cảm nhận được điều gì, ngẩng đầu nhìn về nơi xa.
Những cơn mưa nhỏ li ti rơi xuống, trên bầu trời bỗng xuất hiện một khe hở, nơi ánh sáng mặt trời rực rỡ màu vàng kim nhẹ nhàng chiếu xuyên qua.
Nhưng ánh sáng ấy không chạm tới người hắn.
Bùi Quang Tế khẽ cúi mắt,
"Trở về đi."
........
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!