Tân Hòa Tuyết nghe thấy âm thanh của một chiếc phi hành khí lướt qua cửa sổ, bay xa dần.
Khu vực khai thác mỏ này có dân cư sinh sống, nhưng tại sao lại không có bác sĩ?
Điều này không hợp lý chút nào.
Có lẽ chỉ là không có bác sĩ phù hợp ở đây.
Bùi Quang Tế đã yêu cầu quay lại khu trung tâm để mời bác sĩ đến đây.
Tân Hòa Tuyết đành phỏng đoán như vậy.
Khi rời đi, vì quá vội vàng, Bùi Quang Tế quên mất phải phong tỏa quyền hạn ra vào biệt thự.
Đây là lần đầu tiên Tân Hòa Tuyết bước ra ngoài cửa. Lọt vào trước mắt y là một khung cảnh núi rừng bao la trắng xóa như tuyết.
Y đi một vòng quanh khu vực bên ngoài và nhanh chóng nhận ra điều bất thường.
Đây đích thị là một khu mỏ ngầm.
Biệt thự chỉ là bộ phận nổi trên mặt đất.
Ở trung tâm của khu rừng, mặt đất bỗng nhiên sụt thẳng xuống, tạo thành một hố sâu khổng lồ như bị thiên thạch va vào. Hố sâu này có hình dạng giống như một chiếc phễu khổng lồ, trên rộng dưới hẹp.
Toàn bộ công trình ngầm được xây dựng theo kiểu tổ ong, chia thành từng khu vực gọn gàng và ngăn nắp, kết cấu giống nhau bám sát vách đá.
Thật ra, đây chẳng khác nào một thành phố ngầm.
Hoặc có thể gọi là một quặng mỏ ngầm.
Tân Hòa Tuyết đứng bên rìa nhìn xuống vực sâu khổng lồ.
Thân hình nhỏ bé của một con người bình thường khi đứng trước thành phố ngầm này chỉ như một chú kiến nhỏ bé so với con quái vật khổng lồ này.
Thị lực của Tân Hòa Tuyết không tệ lắm. Y có thể thấy phần trên đường kính của "tổ ong" là khu vực được khoan xuống, hình như khu sinh hoạt và cư trú. Càng đi xuống đáy sâu hơn, những dấu vết còn lại ở đáy hố lộ ra nhiều máy móc rậm rạp khai thác đang hoạt động nhộn nhịp, nơi bạch tinh được khai thác.
Từ xa, y thấy những chấm đen li ti chen chúc nhau, có lẽ là các công nhân đang làm việc, nhưng khoảng cách quá xa nên y không thể nhìn rõ.
Ánh mắt của y quét qua các khu vực xung quanh mỏ. Ở phía bắc, một cầu thang dài đâm sâu xuống lòng đất hiện ra. Cầu thang này được đánh dấu bằng màu xanh lá, biểu thị đây là lối đi an toàn.
Một bậc một bậc nối tiếp nhau, không khó có thể hình dung những người làm việc dưới lòng đất sẽ phải leo lên cầu thang này, giống như trèo lên các bậc thang của kim tự tháp.
Ngoài lối cầu thang, Tân Hòa Tuyết còn thấy một chiếc thang máy khổng lồ. Gọi là thang máy nhưng trông giống như một chiếc hộp pha lê khổng lồ, kết nối từng tầng của "tổ ong" ngầm.
Mỗi tầng thang máy đều có cửa ra vào, kết hợp với các tuyến cáp xe trượt chạy ngang dọc theo bốn hướng: nam, bắc, đông, tây.
Người máy tuần tra đứng gác ở cửa thang máy, nơi ngăn cách giữa bên ngoài và khu mỏ ngầm.
Tân Hòa Tuyết đoán rằng có lẽ mình đã đứng đó quá lâu, khiến cho người máy tuần tra phát hiện và cảnh giác.
Một người máy tiến về phía y, giọng nói đều đều, không có chút cảm xúc nào:
"Phát hiện đối tượng không rõ tiếp cận. Phân tích: loài người, Beta, giới tính nam, mức độ nguy hiểm: F-."
Sau khi đo đạc xong mức độ nguy hiểm, người máy dừng lại một chút, rồi quay đầu rời đi.
Tân Hòa Tuyết: "…"
Dù biết rằng khả năng chiến đấu của mình chẳng có gì đáng để uy h**p, nhưng việc bị người máy tuần tra lờ đi một cách thẳng thừng thế này có phải là quá phũ phàng không?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!