Nhất Hào, thân phận thật sự của cậu ta, quả thực nằm ngoài dự liệu của Tân Hòa Tuyết.
Trước đó, Tân Hòa Tuyết thậm chí đã nghĩ rằng sự vụng về của Nhất Hào là do cậu ta căn bản vốn không đạt tiêu chuẩn khi xuất xưởng. Nhưng y hoàn toàn không ngờ rằng thực tế, Nhất Hào lại bị một loại dị chủng bám vào người, tiến hành điều khiển họ. Rốt cuộc sự hiểu biết của Tân Hòa Tuyết về dị chủng vẫn còn quá thiếu sót.
Sau khoảnh khắc đầu tiên kinh ngạc và đôi chút buồn nôn, Tân Hòa Tuyết dần chấp nhận sự thật này và còn cảm thấy hài lòng với sự thức thời của cắt giả. Dù sao thì, cậu ta không hiện nguyên hình kinh tởm ngay trước mặt Tân Hòa Tuyết. Nếu không, chắc chắn Tân Hòa Tuyết sẽ yêu cầu Cừu Viễn đuổi cậu ta ra khỏi cửa.
Tân Hòa Tuyết đã quen với việc trong nhà luôn có một quản gia người máy sinh học để giữ gìn sự sạch sẽ. Vì vậy, Nhất Hào vẫn được phép ở lại. Tuy nhiên, để đảm bảo an toàn, Tân Hòa Tuyết đã phá hủy mọi công cụ gây án của Nhất Hào. Bây giờ, Nhất Hào chỉ còn là một người máy phỏng sinh với khiếm khuyết ở bộ phận ngoại sinh.
Hơn nữa, cậu ta bị áp đặt ba điều luật nghiêm ngặt:
1. Không được bước vào phòng ngủ của Tân Hòa Tuyết, trừ khi y không có ở đó để dọn dẹp vệ sinh.
2. Không được hiện nguyên hình trước mặt y .
3. Điều quan trọng nhất: không được phép thực hiện bất kỳ hành động tiếp xúc thân mật nào.
Cắt giả đã từng hai lần trong cả ba lần không tuân theo chỉ thị trong kế hoạch tại tiệc đính hôn. Hơn nữa, khi bị dị chủng xâm chiếm, cậu ta hành xử như một kẻ ngốc não gỗ. Vì vậy, Tân Hòa Tuyết hoàn toàn đối xử với cậu ta như một kẻ thiểu năng. Nghĩ như vậy thì mọi thứ trở nên hợp lý hơn nhiều.
Tân Hòa Tuyết không muốn phí thời gian so đo với một con bò cạp thiểu năng.
Do cơ thể mệt mỏi và buồn ngủ, Tân Hòa Tuyết đã không đi làm trong những ngày tiếp theo. Dù sao thì, người thực sự chịu trách nhiệm đầu tư và trả lương cho đoàn phim là Cừu Viễn cùng y ở cùng một chỗ. Y cũng không được hắn cho đi làm. Hơn nữa, Tân Hòa Tuyết từ đầu vốn cũng biết ý "Túy ông chi bất tại tửu" (*)Mục tiêu chính của y chỉ là xoát điểm giá trị tình yêu với Cừu Viễn, còn sự nghiệp diễn xuất thực ra chỉ là phương tiện để đạt được mục đích mà lợi dụng con đường đó.
(*) có dụng ý khác, ý của người say không phải ở rượu。
Mặc dù tiến độ đoàn phim bị tạm ngừng do diễn viên chính và đạo diễn nghỉ, Cừu Viễn vẫn trả lương bình thường. Ai cũng tranh thủ tận hưởng kỳ nghỉ hiếm hoi, vì công việc còn lại là cùng bộ phận nhỏ kết thúc làm việc, nên không ai có ý kiến.
Trong thời gian này, Tân Hòa Tuyết ở tạm tại căn hộ của Cừu Viễn, tận hưởng cuộc sống thoải mái với tất cả được phục vụ tận tình của bạch tuột...........
"Tôi cảm thấy cơ thể khá hơn nhiều rồi."
Tân Hòa Tuyết vừa ăn xong bữa tối, đặt đũa xuống và nói.
Cừu Viễn liếc nhìn y: "Vậy sao?"
Hắn quay lại bếp, mang ra một nồi lẩu nóng hổi. Hơi nước trắng nghi ngút bốc lên, bên trong là thịt đã được hầm mềm nhừ. "Canh hôm nay cậu vẫn chưa uống."
Là một loại canh bổ dưỡng gồm 10 nguyên liệu, Cừu Viễn múc đầy một bát rồi đưa cho y:
"Ăn nhiều một chút. Có cần tôi thổi nguội cho không?"
Tân Hòa Tuyết: "….. Không cần."
Mặc dù đã no đến bảy phần, y vẫn chậm rì rì uống hết để không lãng phí thức ăn.
"Đây là cái gì?"
Tân Hòa Tuyết nhai trúng một thứ gì đó có vị rất lạ. Y nhìn vào chiếc muỗng, thấy một mẩu xúc tu nhỏ kỳ lạ còn sót lại, liền nhíu mày ghét bỏ.
"Là xúc tu của bản thể tôi." Cừu Viễn thuận miệng nói.
Thấy Tân Hòa Tuyết lập tức tìm thùng rác, hắn vội đính chính: "Đùa thôi. Là mực mua ở chợ vào buổi sáng."
Tân Hòa Tuyết nhìn hắn nửa tin nửa ngờ.
Cừu Viễn giơ ba ngón tay lên thề: "Tôi thề!"
Tân Hòa Tuyết cúi mắt: "Đừng cho mấy thứ kỳ lạ vào canh."
Cuối cùng, y vẫn ăn hết đồ ăn trong bát canh...........
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!