Chương 40: (Vô Đề)

Tân Hòa Tuyết chợt tỉnh giấc, ánh nắng ban mai tràn ngập căn phòng.

Đập vào mắt là một căn phòng ngủ xa lạ, bài trí chủ yếu với tông màu đen, trắng, và xám.

Y đưa mắt nhìn quanh một lượt, rồi kéo chăn mỏng xuống, thả hai chân trần xuống sàn nhà.

Gió nhẹ thổi qua lớp rèm sa trắng, ánh sáng mặt trời xuyên qua lớp kính pha lê trở nên dịu dàng hơn, không gay gắt như tiếp xúc trực tiếp bên ngoài.

Đôi chân trần của y lộ ra làn da trắng nhợt nhạt, dù ánh nắng rực rỡ chiếu vào cũng không làm mất đi vẻ lạnh lẽo không khỏe mạnh, mờ nhạt ấy, giống như khối ngọc dương chi tinh khiết nhất. Chỉ có móng chân mịn màng thoáng sắc hồng, tựa như nét chấm phá diễm lệ trên nền tuyết trắng, khiến người ta không thể rời mắt.

Tân Hòa Tuyết đứng ở giữa tấm rèm, kéo rèm cửa sang hai bên, để ánh nắng ban mai buổi sáng ngập tràn khắp người.

Loài mèo luôn thích vươn mình lười biếng dưới ánh mặt trời ấm áp.

K đột nhiên lên tiếng hỏi:

"Cậu có khỏe không?"

"?" – Tân Hòa Tuyết ngạc nhiên trước sự quan tâm đột ngột của hệ thống, nhưng vẫn thoải mái đáp: – "Tôi ổn, chỉ là hơi đói một chút."

Bộ âu phục trắng y mặc trong tiệc đính hôn trước đó đã được thay bằng một bộ đồ ngủ rộng rãi, thoải mái, dù kích cỡ hơi lớn hơn chút.

"Tỉnh rồi à?"

Giọng nói của Cừu Viễn vang lên từ cánh cửa phía xa.

"Ừm."

Tân Hòa Tuyết lười biếng đáp lại, quay đầu lại, ánh mắt liếc về phía hắn ta.

Alpha ban đầu còn mỉm cười, nhưng ánh mắt chuyển xuống sàn nhà thì thần sắc lập tức thay đổi. Đôi môi mỏng đang ở độ cung cười cười, tức thì nhếch lên thành một đường thẳng tắp.

Trước khi Tân Hòa Tuyết kịp phản ứng, y đã bị Cừu Viễn bế lên, đặt ngồi trở lại mép giường.

Cừu Viễn đột nhiên không còn dáng vẻ cợt nhả khiến Tân Hòa Tuyết không kịp thích ứng.

Y cảm giác mình giống như trở thành búp bê sứ, còn người kia thì ngồi xổm trước mặt, cẩn thận mang tất và giày vào cho y.

Bàn tay to lớn ấm áp nắm lấy cổ chân trắng trẻo mảnh mai, đối với alpha thì thật xinh đẹp, da thịt tinh tế khiến Cừu Viễn phải nhẹ tay. Hắn nâng gót chân của Tân Hòa Tuyết lên, từ từ luồn bàn chân vào đôi tất mềm mại.

"Trên giường không phải có dép lê tôi đặt đó sao?" – Cừu Viễn khẽ trách, giọng trầm trầm. – "Cậu lại đi chân trần trên sàn nhà. Trong y học có cái gì mà người ta đều nói mặt đất có hàn khí, hàn khí từ lòng bàn chân thấm vào cơ thể, không lâu sau cậu sẽ nằm liệt giường, giọng khàn đặc, lại cầu tôi mang nước ấm cho uống."

Hắn thậm chí còn bắt chước giọng bệnh nhân khẩn cầu:

– "Cừu Viễn, Cừu Viễn, tôi muốn uống nước..."

Âm điệu trầm khàn như một con vịt đực..... Mặc dù biết đối phương đang quan tâm mình, nhưng sao cách thể hiện lại không xuôi tai thế này?

Tân Hòa Tuyết nửa khép mắt, bàn chân đã mang tất mỏng khẽ chạm lên đầu gối Cừu Viễn.

"Đừng nháo."

Cừu Viễn lại cẩn thận chỉnh tất cho ngay ngắn.

Tân Hòa Tuyết hơi nhíu mày, như chợt nhận ra điều gì bất thường từ thái độ quái dị của hắn ta sáng nay:

"Tôi ngủ bao lâu rồi?"

Y nhìn đồng hồ. Bây giờ đã là 10 giờ sáng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!