Chương 34: (Vô Đề)

Tịch Chính Thanh liên tục gọi điện thoại.

Không ai nghe máy.

Khu vực Dương Nam Loan vắng lặng, cách xa trung tâm thành phố. Nơi đây không có những tòa nhà bê tông cốt thép cao vút chạm trời hay ánh sáng rực rỡ của đèn neon. Bên ngoài khung cửa sổ kính sát đất, màn đêm thăm thẳm bao trùm một sắc xanh đen sâu hun hút.

Chiếc đồng hồ trên tường chỉ 10 giờ rưỡi.

Nếu là ngày thường, Tân Hòa Tuyết đã sớm về nhà. Huống chi, không lý nào y lại không nghe điện thoại.

Chắc chắn có chuyện gì bất thường xảy ra.

Điều đầu tiên Tịch Chính Thanh nghĩ đến chính là Bùi Quang Tế.

Ai mà biết được tên đó có làm ra chuyện gì hay không?

Dẫu cho Bùi Quang Tế đã mất trí nhớ, ánh mắt hắn ta nhìn Tân Hòa Tuyết trong nhà ăn hôm đó rõ ràng không bình thường.

"Chẳng lẽ hắn còn dám nhớ thương đến vị hôn phu của người khác?"

Tịch Chính Thanh uống một ngụm nước, đặt chiếc ly xuống bàn ăn, rồi đi thay bộ đồ mặc ở nhà.

So với việc lo lắng Bùi Quang Tế chủ động níu kéo, điều khiến Tịch Chính Thanh bận tâm hơn là khả năng Tân Hòa Tuyết bị động lòng trước người cũ.

Sợ rằng Tân Hòa Tuyết quên mang áo khoác và có thể bị cảm lạnh khi đi trên đường, Tịch Chính Thanh cầm lấy chiếc áo gió rơi trên giá treo ở lối vào, khoác lên tay mình khi ra cửa tìm người.

Vừa không cam tâm mà tiếp tục gọi điện, hắn vừa bước ra và xoay tay vặn nắm cửa.

Đúng lúc đó, âm thanh quen thuộc của chuông điện thoại bất ngờ vang lên từ bên ngoài cửa.

Tịch Chính Thanh lập tức khựng lại.

Khi nhìn thấy cảnh tượng ngoài cửa và ánh mắt đối diện Cừu Viễn, đôi mắt hắn hoàn toàn không chứa chút cảm xúc nào.

Sườn mặt thanh niên trẻ đang tựa vào vai Alpha, ngủ say trên lưng người đó. Chiếc cổ áo khoác hơi xộc xệch, để lộ vùng cổ trắng nõn. Tóc đen có lẽ bị gió đêm thổi rối bời, vài lọn mỏng rối tung dán vào đường cong mềm mại trên cổ.

Cừu Viễn cười toe toét, hạ giọng nói:

"Chào buổi tối, không mời tôi vào uống ly nước sao?"

Tịch Chính Thanh không nói lời nào, bước tới ôm lấy Tân Hòa Tuyết từ tay Cừu Viễn. Bận tâm y vẫn đang ngủ, hắn cúi đầu, hạ thấp giọng đầy cảnh cáo:

"Giữ khoảng cách thích hợp với vị hôn phu của người khác."

Ba chữ "vị hôn phu" được hắn nhấn mạnh từng chữ.

Cừu Viễn nhún vai,

"Chỉ là hôm nay tan tầm muộn, tiện giao lưu công việc một chút. Cậu ấy ngủ, nên tôi đưa về. Cậu đa nghi quá."

Cánh cửa trước mặt Cừu Viễn lập tức đóng sầm lại, suýt nữa đập vào mũi hắn ta.

Một lát sau.

Cửa mở ra lần nữa. Ánh đèn từ trong nhà hắt ra kéo dài bóng dáng của Tịch Chính Thanh. Gương mặt hắn vẫn tối sầm.

Một chiếc áo khoác chỉnh tề bị ném ra, suýt rơi xuống đất, may mà Cừu Viễn nhanh chóng bước tới đón lấy.

"Cẩn thận một chút. Đây là hàng đặt riêng tháng trước đấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!