"Kịch....'
Tân Hòa Tuyết nhẹ nhàng đặt ly rượu pha lê xuống, thứ chất lỏng hồng nhạt lấp lánh như màu thủy tinh của champagne chảy chầm chậm, uốn lượn trong ly.
Y mím môi, tựa như đang nếm trải hương vị của thứ rượu ấy.
Khoảng cách nghỉ ngơi ngắn ngủi trôi qua, tổ đạo cụ và nhân viên trường quay dần tản ra. Đạo diễn cùng biên kịch vẫn ngồi trước màn hình giám sát, chăm chú xem đi xem lại đoạn quay vừa rồi trên máy quay.
Tân Hòa Tuyết nhìn thấy Cừu Viễn lắc đầu.
Cảnh quay này đã phải thực hiện đến lần thứ tư.
Will, bạn diễn của y, chỉnh lại cà vạt, cởi nhẹ khuy áo vest rồi thở dài, sau đó ngồi xuống bên cạnh Tân Hòa Tuyết:
"Thấy mệt không? Đạo diễn Cừu lúc nào chẳng vậy, anh ấy theo chủ nghĩa hoàn mỹ, hơi xoi mói. Nhưng tôi thấy phần diễn vừa rồi của cậu cũng khá ổn rồi."
Tân Hòa Tuyết nhoẻn miệng cười:
"Cảm ơn, nhưng có lẽ tôi vẫn còn chỗ chưa đủ tốt, làm đạo diễn không hài lòng."
Thời gian chậm rãi trôi.
Cảnh quay cuối cùng của đêm nay kéo dài đến tận 9 giờ mà vẫn chưa hoàn thành. Vì vậy, Tân Hòa Tuyết từ chối lời mời của Tịch Chính Thanh khi hắn định rủ y đi ăn khuya.
"Được thôi, vậy tôi sẽ chờ cậu về ở nhà." Lời cuối cùng trong cuộc trò chuyện, Tịch Chính Thanh nhẹ nhàng nói như thế.........
Cốt truyện đã bước vào giai đoạn cao trào, khi buổi dạ hội tốt nghiệp diễn ra. Mối quan hệ thân mật giữa Y Tư và người anh trai của Tạp Đặc trở thành tâm điểm, mọi người trong buổi tiệc đều biết. Nhưng ngay sau đó, bộ mặt thật bị lật tẩy: tất cả hóa ra chỉ là trò chơi tàn nhẫn của anh em Tạp Đặc, một kế hoạch săn lùng và nhục mạ học sinh xuất thân bình dân trong giới thượng lưu. Tất cả đều chứng kiến Y Tư chìm dần vào bẫy, bị hủy hoại hoàn toàn, cuối cùng đánh mất cả danh dự và bị vứt bỏ.
Thậm chí sau đó, Y Tư phát hiện ra rằng nguyên nhân dẫn đến tai nạn khiến cha mẹ mình qua đời cũng chính là âm mưu của gia đình Tạp Đặc.
Không có thời gian để chìm đắm trong nỗi đau, bởi sự gièm pha từ buổi dạ hội đã khiến Y Tư mất tư cách tốt nghiệp. Điều này đồng nghĩa với việc giấc mơ vào trường đại học danh giá trong thành phố thượng lưu bị dập tắt, dù năng lực của y thừa sức đạt được học bổng toàn phần.
Người thương nhân từng giúp đỡ Y Tư cũng không thể đứng về phía y, do bị áp lực từ nhà Tạp Đặc. Y Tư không cách nào duy trì việc học và cả việc mất đi nơi ở, không có công việc, không nhận được thư giới thiệu, và không ngôi trường nào chịu tiếp nhận y. Con đường duy nhất còn lại là bị cảnh sát trục xuất về khu ngoại thành.
Chỉ là lần này, nếu quay lại đó, nơi đầy rẫy tội ác và sa đọa, Y Tư cơ hồ không có khả năng tiến vào nội thành nữa, gần như chắc chắn sẽ bị nửa đời sau sẽ bị chôn vùi.
Y Tư quyết định chơi một ván cược "được ăn cả ngã về không". Y nghe nói rằng chi nhánh của Tập đoàn Tạp Đặc tổ chức cuộc họp thường niên tại khách sạn Quốc Đạt Lan. Trong sự kiện này, các anh em Tạp Đặc trong chi nhánh công ty, những người đã cùng nhau rèn luyện trong suốt thời gian qua, sẽ thực hiện một bài diễn văn hợp tác ngay từ phần mở đầu của cuộc họp thường niên.
Y Tư nhận lời mời của khách sạn Quốc Đạt Lan làm nhân viên tạp vụ, may mắn đối với y có một túi da xinh đẹp bên ngoài, thuận lợi thông qua phỏng vấn.
Y yêu cầu trở lại bên Tạp Đặc huynh đệ .
Lá bài mặt phải, mặt trái, tìm được cơ hội tung ra một đòn chí mạng.
Cảnh tiệc rượu gặp gỡ giữa Y Tư và anh em Tạp Đặc chính là cảnh mà Tân Hòa Tuyết đã phải quay đến bốn lần.
Lần thứ năm bắt đầu.
"Cắt!"
Cừu Viễn khoát tay:
"Vất vả rồi, mọi người về nghỉ ngơi đi. Ngày mai quay tiếp."
Ra khỏi phim trường, gió đêm lành lạnh thổi qua. Trợ lý bước đến khoác áo cho Tân Hòa Tuyết:
"Tân tiên sinh, bây giờ về nhà luôn chứ?"
Chiếc xe bảo mẫu đợi sẵn bên đường. Nơi này cách chung cư cao cấp Dương Nam Loan ước chừng có hai mươi phút lái xe , không tính xa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!