Chương 30: (Vô Đề)

"Quang Tế…?!"

Thanh niên cất giọng ngạc nhiên, mang theo chút bối rối và nghi ngờ. Dù không trực tiếp thể hiện, nhưng rõ ràng y đã nhận ra cách mọi người xung quanh gọi người đàn ông Alpha trước mặt là "Bùi đại thiếu".

Giữa trung tâm khu vực này, liệu còn có gia tộc nào khác họ Bùi ngoài nhà họ Bùi danh giá?

Bùi Quang Tế hoàn toàn không nhận ra bầu không khí tại hiện trường đã trở nên khác thường đến vi diệu.

Trong mắt hắn, tất cả sự chú ý đều dồn hết vào người Beta với mái tóc đen nhánh ấy.

Nghe thấy chàng thanh niên trẻ gọi tên mình, cằm Bùi Quang Tế có chút căng thẳng, đôi mắt trước giờ vẫn luôn lạnh lùng và trầm lặng nay bất chợt hiện lên một tia vui mừng khó tả. Hắn hơi vội vàng hỏi:

"Cậu quen tôi sao?"

Các vị khách xung quanh liếc nhìn nhau, ánh mắt không hẹn mà cùng đổ dồn về phía ba người đứng trước.

Lúc này, ai cũng dễ dàng nhìn thấy người thừa kế nhà họ Tịch đang cầm trên tay một chiếc hộp nhung, bên trong là một đôi nhẫn.

Bùi đại thiếu là có ý gì đây?

Lại muốn xen vào chuyện cầu hôn của người khác ngay trong bữa tiệc này sao?

Đúng là giới tài phiệt, cách chơi quá khác biệt!

Đứng giữa tâm điểm của những ánh mắt đang dõi theo, Tân Hòa Tuyết không khỏi bối rối trước tình huống bất ngờ này, thậm chí khó tin vào những gì đang diễn ra.

Hàng mi dài của y khẽ run rẩy, cái bóng mờ nhạt trên khuôn mặt y lay động theo ánh trăng.

Tân Hòa Tuyết dè dặt lên tiếng:

"Anh không nhớ sao…?"

Giọng nói của y rất nhỏ, rất khẽ, như cơn gió biển ban đêm thoáng qua là tan biến.

Khi Bùi Quang Tế hỏi tên y, y chỉ im lặng, không đáp.

Khoảnh khắc ánh mắt thất vọng của thanh niên đối diện với hắn, không biết vì cái gì, trái tim hắn chua xót đến cực điểm phồng lên trong lòng Bùi Quang Tế, trào dâng đến tận cổ họng khiến hắn tắc nghẽn , không thể diễn tả.

"Cậu có thể cho tôi biết tên được không?" Bùi Quang Tế tiếp tục truy vấn. "Chúng ta hẳn là đã từng gặp nhau."

Tịch Chính Thanh, từ đầu đến giờ luôn chú ý đến sắc mặt của Tân Hòa Tuyết, thấy ánh mắt người thanh niên tràn ngập sự giằng xé.

Khóe môi y khẽ động, đối diện với những câu hỏi dồn dập của Bùi Quang Tế, ánh mắt y không ngừng tránh né, pha trộn giữa nỗi buồn, thất vọng và vô vàn cảm xúc phức tạp.

Tịch Chính Thanh lo sợ rằng nếu Bùi Quang Tế hỏi thêm vài câu, Tân Hòa Tuyết có thể sẽ mềm lòng mà tiết lộ chân tướng(*), Tịch Chính Thanh nhanh chóng hành động.

(*) sự thật

Hắn lập tức hành động, cánh tay chắn ngang hai người, giọng nói lạnh lùng vang lên:

"Bùi Quang Tế, cách tiếp cận của anh chẳng phải quá cũ kỹ sao?"

Tịch Chính Thanh phun ra sự lạnh lùng, mang theo sự khẳng định chủ quyền rõ ràng:

"Chẳng lẽ anh không thấy tôi và bạn trai đang hẹn hò sao?"

Bùi Quang Tế lập tức sững người, đứng bất động, nhìn chằm chằm hai người họ rất lâu.

Trong lòng hắn có một giọng nói mơ hồ, bản năng phủ định lời khẳng định của Tịch Chính Thanh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!