Chương 29: (Vô Đề)

Cừu Viễn chỉ có một mối liên hệ đơn giản với Tân Hòa Tuyết qua dự án điện ảnh.

Hắn ta  thêm Tân Hòa Tuyết vào danh sách liên lạc, gửi đi hồ sơ kịch bản, "Cuối tháng này sẽ có buổi thử vai. Tôi sẽ thông báo cụ thể về thời gian và địa điểm, hãy giữ liên lạc."

Cừu Viễn nhìn chằm chằm vào Tân Hòa Tuyết thêm một lúc lâu. Mặc dù đeo kính râm, ánh mắt chăm chú ấy vẫn sắc bén, thu hút sự chú ý của người đối diện.

"Cừu Viễn tiên sinh, có chuyện gì vậy?" Tân Hòa Tuyết nhẹ nhàng chạm tay lên mặt, "Có gì trên mặt tôi sao?"

"Không, không có gì."

Môi mỏng Cừu Viễn khẽ nhếch lên, giọng nói mang chút ý vị không rõ ràng.

"Tôi đã xem qua tác phẩm của thầy trước đây rồi."

Hắn ta đang nói đến bộ phim mà đạo diễn Vân lúc trước khu vực 12 quay một bộ phim tài liệu.

Bộ phim xoay quanh câu chuyện cứu rỗi xa xưa với hai nhân vật chính. Nhân vật chính thứ nhất là một cậu thiếu niên sinh ra ở khu 12

- một khu ổ chuột, nghèo khó hỗn loạn, và người còn lại là một người máy cũ kỹ bị vứt bỏ tại trạm thu gom phế liệu ở khu ổ chuột. Câu chuyện xoay quanh những biến cố và trải nghiệm mà cả hai gặp phải trong khu vực tồi tàn này.

Cuối cùng, thiếu niên nhận được sự giúp đỡ và tài trợ từ một thương gia giàu có, chàng thiếu niên có cơ hội bước vào khu thượng lưu để tiếp tục học hành, với khát vọng trở thành chuyên gia trong lĩnh vực phát triển kỹ thuật người máy sinh học. Trong khi đó, robot cũng được sửa chữa và tân trang với các linh kiện mới, diện mạo trở nên hoàn thiện hơn.

Đó là một bộ phim hài kịch nhẹ nhàng và thú vị.

Thời điểm xem lần đầu tiên, trong đầu Cừu Viễn không chút lưu lại ấn tượng gì với bộ phim này. Diễn xuất của diễn viên chính khá khô khan. Dù vẻ ngoài đẹp, nhưng trông họ như một "mỹ nhân đầu gỗ" thiếu sự chân thực trong cảm xúc, thậm chí không có sự tương tác tình cảm chân thành với người máy bên cạnh.

Nhưng khi gặp Tân Hòa Tuyết ở sơn trang , Cừu Viễn nhận ra mọi thứ không đơn giản như vậy.

Chỉ khi giương cung bắn tên, gương mặt toát ra khí phách dương dương tự đại (*)cũng đủ chói mắt, thu hút ánh nhìn của mọi người.

Một ánh mắt như vậy, có thật sự thuộc về một người thanh niên lớn lên từ khu ổ chuột khu 12?

Theo như những tư liệu đã xem, thậm chí chỉ mới một năm trước, đối phương vẫn đang đóng vai trò như "ngân hàng máu" để cung cấp tiền bach phục vụ chongười cha nuôi bài bạc.

Cừu Viễn tò mò về những gì mà Tân Hòa Tuyết trải qua, về mục đích của y, thậm chí còn tò mò thân phận thật sự của y.

Hắn không tin rằng trong một thời gian ngắn như vậy, một người có thể hoàn toàn thay đổi tính cách long trời lở đất như thế.

Tuy nhiên, hắn còn không kịp thử thăm dò thêm cùng thanh niên nhiều lời vài câu, Tịch Chính Thanh đã trở lại.

Trước tiên, hắn hỏi tại sao Tân Hòa Tuyết không đợi mình ở vị trí ban đầu, sau đó quay sang Cừu Viễn, mỉm cười như có như không, "Có vẻ như hai người đã trao đổi thông tin liên lạc?"

Cừu Viễn đành dừng câu chuyện lại, tỏ ra nghiêm túc và giữ thái độ công tâm xử lý mọi việc theo đúng quy tắc, "Tôi chỉ trò chuyện với cậu ấy một chút. Tôi rất hài lòng với ngoại hình của cậu ấy, nhưng cậu cũng biết rồi đấy, tôi luôn làm việc theo quy củ, sẽ có buổi thử vai sắp tới..…"

Hắn nghiêng người để tránh khỏi Tịch Chính Thanh, tiếp tục nói với Tân Hòa Tuyết, "Nếu không có vấn đề gì, vậy thì trước tiên nói chúng ta hợp tác vui vẻ nhé?"

Làm bộ làm tịch

Tịch Chính Thanh nhìn hắn ta với ánh mắt lạnh lùng.

Ai mà không biết Cừu Viễn thường yêu thích phá vỡ quy tắc mà nói xằng bậy?

Tân Hòa Tuyết điềm tĩnh, đáp lại với giọng nói nhẹ nhàng, "Tôi sẽ tham gia buổi thử vai đúng giờ. Chúc hợp tác vui vẻ."

.....

Tịch Chính Thanh cùng Tân Hòa Tuyết tản bộ trên boong tàu.

Gió biển nhẹ nhàng phả vào mặt. Dù nhìn về phía nào cũng chỉ thấy biển xanh vô tận, ánh nắng từ trên cao chiếu xuống, trên mặt biển dập dờn lúc lên lúc xuống, phản chiếu lấp lánh trên mặt biển.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!