Ghê tởm……
Thật ghê tởm……!
Làm thế nào mà lại có thể tồn tại một sinh vật lớn lên đáng sợ đến vậy?
Không thể kiểm soát phản ứng của cơ thể sau cú sốc, dạ dày của Tân Hòa Tuyết cuộn lên như sóng dữ, nhưng cả ngày nay y hầu như chẳng ăn gì, nên chẳng thể nôn ra được gì cả.
Tiếng nước từ vòi chảy không ngừng.
Viên thuốc trắng trôi theo dòng nước xoáy rồi biến mất, dường như y nghe thấy âm thanh nhắc nhở: "Điểm -75."
Gương mặt y tái nhợt, đôi mắt nhắm chặt trong giây lát.
Nhưng giờ đây còn có những thứ đáng sợ hơn nữa.
Tân Hòa Tuyết cố gắng giữ bình tĩnh, dù trong khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy con dị chủngđó, bởi vì tinh thần khẩn trương y đã thấy cơ thể mình lạnh toát vì sợ hãi và kiệt sức.
Y không ngừng lùi dần về phía cửa, bởi vì phải đề phòng loài dị chủng có thể tấn công bất cứ lúc nào, Tân Hòa Tuyết buộc phải đối diện với đối phương.
Cho đến khi lưng y chạm vào bức tường lạnh lẽo phía sau.
Hầu kết Tân HòaTuyết không tự chủ di chuyển lên xuống 1 lần
Con dị chủng từng bước tiến lại gần, thần kinh Tân Hòa Tuyết căng như dây đàn. Khi nó còn cách y ba bước chân, y sét đánh không kịp che tai, chớp lấy cơ hội, nhanh như chớp chộp lấy những món đồ trên kệ – một bình hoa sứ và một lọ tinh dầu pha lê – rồi ném từng thứ một về phía nó.
Xoang, xoang, tiếng đồ vật vỡ vụn vang lên chói tai.
Con dị chủng có vẻ như bị choáng váng, đứng khựng lại tại chỗ, xung quanh là những mảnh sứ và mảnh thủy tinh vương vãi khắp nơi, tinh dầu tràn ra ướt đẫm, tỏa hương nồng nặc, đến mức khó chịu.
Không khí quá mức nồng nặc, không tránh khỏi việc gay mũi
"Nhất Hào" từ từ ngẩng đầu lên trong sự lưỡng lự.
Tân Hòa Tuyết đã biến mất khỏi đó từ lúc nào.
Y tận dụng lúc con quái vật này còn đang ngơ ngác để lẻn ra khỏi phòng rửa mặt.
"Nhất Hào" không hiểu vì sao Tân Hòa Tuyết lại sợ mình đến vậy.
Hắn ta đâu có ý định tấn công, hắn ta chỉ lo lắng cho người kia thôi.
Cách suy nghĩ của sinh vật phi nhân loại khiến "Nhất Hào" cảm thấy khó phân tích cảm xúc sợ hãi trên gương mặt của thanh niên kia, và cũng không thể nào hiểu nổi nguyên nhân.
Ánh mắt Tân Hòa Tuyết nhìn hắn, thậm chí còn có chút ghét bỏ.
Ghét bỏ.
Tại sao lại như vậy?
Sáng nay, trước khi ra khỏi nhà, chính hắn còn giúp chủ nhân chỉnh lại quần áo, thậm chí còn được khen vì đã chăm chút từng chi tiết.
Trong phòng rửa mặt, gương gần như bao phủ toàn bộ bức tường phía trên bồn rửa mặt.
Ánh sáng từ đèn trần và hai bên tường sáng rõ.
"Nhất Hào" từ từ nghiêng đầu và nhìn thấy hình ảnh của mình trong gương.
Bộ giáp đen huyền quanh thân như một lớp thiết giáp, chống đạn, nhưng sắc màu ảm đạm, không sáng rõ. Đôi càng bồ cạp lóe lên ánh sắc lạnh, trông sắc bén và đầy tính công kích, hoàn toàn không phù hợp với hình ảnh mềm mại của chàng thanh niên nọ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!