Trên bàn thờ, hai ngọn nến đỏ cháy lặng lẽ, ánh lửa lay động nhẹ như đang băn khoăn điều gì.
Bên trên treo hai tấm di ảnh trắng đen. Ở bên phải là ảnh một cô gái trẻ, gương mặt sáng như men sứ, nụ cười dịu dàng, ánh mắt như đang nhìn thẳng về phía y.
Tân Hòa Tuyết khẽ giật mình. Trong khung kính, gương mặt cô gái như ngấm đầy nước, phồng lên mờ mịt giống hạt giống bị ngâm đến sưng mọng.
"Xin lỗi nhé, già rồi mắt mờ, nhìn nhầm người."
Bà cụ vỗ nhẹ tay y, rồi mới buông ra. "Lúc nào cũng tưởng A Nga quay về thăm bà… Cảm ơn cháu nhiều!"
"Không có gì đâu ạ, chuyện nhỏ thôi."
Trước khi rời đi, Tân Hòa Tuyết vẫn ngoái nhìn lần nữa. Nụ cười của cô gái trong ảnh vẫn y như thế, mà một bên ngọn nến đỏ trên bàn thờ, giọt nến rơi xuống từng lớp, chồng chất như nước mắt đông lại.
[ Xin mời nghe câu hỏi thứ 6: Bí mật của Đàm Nga (Anne) là gì? (10 điểm) ]
[ Nghe nói loài người gầy yếu gặp mưa lạnh liền đổ bệnh. Thật là sinh vật yếu ớt khó tin, vậy mà còn nghĩ ra cách tắm nước ấm, uống canh gừng để xua lạnh. ]
[ Nếu là trí tuệ nhân tạo thì chẳng vướng mấy phiền toái đó. Thật đáng ghen tị (^^) ]
Tân Hòa Tuyết đứng dưới mái hiên, lôi chiếc thẻ thân phận đã hơi nóng ẩm trong túi ra.
Y nhìn chằm chằm dòng chữ trên màn hình hồi lâu.
Rồi bỗng nhận ra: phần phía sau… hoàn toàn không phải câu hỏi bài thi.
Mà là trò chơi hệ thống đang "âm dương quái khí" gửi lời quan tâm.
Hẳn là đang muốn thúc y tắm nước nóng rồi uống chén canh gừng cho ấm…?
Tân Hòa Tuyết khẽ cong ngón tay, nhẹ nhàng xoáy mấy sợi tóc ướt.
Y lật qua lại. Câu hỏi thứ 6 chưa cần vội. Ngày mai có thể sang tiệm nước ngọt gặp lại bà cụ để dò hỏi thêm.
Còn câu hỏi số 3 về việc "ai là kẻ khoác da dê trà trộn vào đàn dê để hành đao" y vẫn chưa giải được.
Nghĩ xem… phải theo làm thế nào để bắt được dấu vết hàng xóm tiên sinh đây?
………
Có lẽ vì chịu ảnh hưởng của trận mưa ban chiều, trong phòng phảng phất mùi ẩm mốc héo úa.
Bên ngoài cửa sổ là một mảng sương trắng mờ đục, nước mưa trượt dài trên mặt kính.
Tân Hòa Tuyết dùng khăn lau tóc, từ buồng tắm đi ra, lười biếng chống tay ngồi lên giường.
Báo cáo kiểm tra hồi chiều bị mưa hắt ướt, trang giấy khi chạm vào vẫn còn mềm ẩm.
Chỗ bào thai trong ảnh siêu âm là một mảng sương đen kỳ dị.
Y hơi nheo mắt, bàn tay đang lau tóc cũng khựng lại.
"Quái vật nhỏ, nghe thấy không?"
Tân Hòa Tuyết đặt tay lên bụng mình.
Không có tiếng đáp lại.
Thật kỳ quái. Mới mấy hôm trước ở nhà trẻ Hoa Đóa, y còn nghe rõ cái con quái vật nhỏ này kêu đói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!