Chương 194: (Vô Đề)

Tân Hòa Tuyết thay lại quần áo thường sau khi bỏ bộ đồ kiểm tra, rồi mới bước ra ngoài.

Phòng khám mà Cố Mịch Phong thuê nhìn từ bên ngoài thì mặt tiền không lớn, nhưng vừa vào trong mới phát hiện không gian thật sự rất rộng: phía trước là quầy khám bệnh kiêm khu nộp phí, bên cạnh là dãy ghế đợi khám và nguyên một tủ lớn dùng để phát thuốc. Tiếp tục đi sâu vào bên trong là một hành lang khá dài, hai bên là các phòng khác nhau: phòng xét nghiệm, phòng siêu âm hình ảnh, phòng truyền dịch, phòng tiêm, nhà vệ sinh và phòng chứa đồ.

Tính ra gần như một bệnh viện thu nhỏ, bệnh gì cũng nhận khám, bệnh gì cũng điều trị chỉ là không làm phẫu thuật.

Đại đa số bác sĩ trong thành trại đều như vậy. Những ca cần phẫu thuật đều được chuyển đến bệnh viện ở Bắc Đảo.

Phòng siêu âm hình ảnh lúc nãy nằm ở ngay một bên hành lang. Khi từ đó bước ra, Tân Hòa Tuyết chạm mặt một gương mặt xa lạ… nhưng cũng không hoàn toàn xa lạ, trước đây y từng gặp một lần.

"A…Cô là cô Tân đúng không?"

Một nam sinh trẻ tuổi vừa là trợ lý vừa là y tá hỏi. Trên tay cậu ta ôm một chồng thùng giấy cao vượt cả đỉnh đầu, nên phải vươn cổ ra từ bên trái chồng hộp để nhìn Tân Hòa Tuyết.

Tân Hòa Tuyết lịch sự mỉm cười:

"Ừm, nhưng tôi đã nghỉ việc ở nhà trẻ rồi."

"Vậy à." Nam sinh gật đầu tỏ vẻ đã hiểu. "Làm ở nhà trẻ chắc vất vả lắm. Không biết sao nữa, lần trước theo thầy Cố đến đó kiểm tra sức khỏe, rõ ràng ban ngày ban mặt mà ta cứ thấy âm u là lạ…"

Khi cùng đi ra ngoài, Tân Hòa Tuyết trò chuyện qua loa với cậu ta:

"Trông cậu còn trẻ lắm, đã đi làm ở đây rồi sao?"

"Cũng không hẳn coi như tốt nghiệp. Kỳ thi cuối khoá tôi gian lận nên bị khoa y Đại học Bắc Đảo đuổi học. Sau đó tìm đâu cũng không có chỗ nhận, lại còn nợ vay lãi… là thầy Cố giúp tôi trả. Còn cái giá phải trả, chính là tôi ở đây làm không công một năm. Dù sao cũng như vậy rồi, chi bằng chăm chỉ học hỏi cho biết thêm điều gì…"

Tân Hòa Tuyết không ngờ cậu ta lại có một đoạn trải đời như vậy, bất giác liếc sang quan sát kỹ hơn.

"Đừng nhìn tôi như thế, bệnh nhân ở đây tin tôi lắm đó."

Hai quầng thâm xanh đậm dưới mắt khiến nam sinh trông vô cùng khổ sở.

"Dù sao ở thành trại, mười phòng khám thì chín cái đều không giấy phép. Trước đây còn có ông bác sĩ vừa làm Đông y vừa làm Tây y, tiện thể chữa luôn tâm thần. Cả một cái chứng chỉ cũng không có. Ở đây nghe nói tôi từng học đại học, đám người ấy liền thổi phồng lên rằng chỉ cần học đại học là có năng lực."

"À mà phải rồi," cậu ta xoay người sắp lại đống thùng, rồi quay lại hỏi:

"Cô đến khám bệnh à?"

Ánh mắt Tân Hòa Tuyết khẽ lay động:

"Ừm. Cơ thể hơi khó chịu nên tôi đến nhờ bác sĩ Cố kiểm tra."

Trợ lý quan tâm nói:

"Trông mặt mũi cô trắng bệch đó. Bình thường phải chú ý sức khỏe, người trẻ tuổi đừng thức đêm…"

…Tân Hòa Tuyết thầm nghĩ, nhìn qua thì đối phương mới là người cần ngủ hơn.

Cố Mịch Phong quả thật là một ông chủ vô cùng tàn độc.

Y lặng lẽ nghĩ, ngoài miệng chỉ nói:

"Cảm ơn cậu đã quan tâm."

Trợ lý đặt đám thùng giấy vào góc khu phát thuốc, phủi bụi trên tay.

Cậu ta ngẩng đầu nhìn Cố Mịch Phong vừa bước ra sau Tân Hòa Tuyết, hỏi:

"Thầy, mấy thứ này có ném đi được không? Bọn công nhân hôm trang trí không dọn sạch, mà mấy cái này cũng chưa dùng. Em đem đi vứt nhé?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!