Chương 193: (Vô Đề)

Từ nhà trẻ trở về, vừa bước vào đến cửa, Tân Hòa Tuyết gần như chạy thẳng qua phòng khách, vội vàng mở cửa phòng ngủ. Buổi sáng lúc ra ngoài, y không kéo rèm cửa, vì vậy dù bên ngoài đang nắng sáng, trong phòng vẫn chìm trong sắc tối mờ mịt.

Ánh mặt trời mông lung hắt lên tấm rèm vải ca rô màu xanh lam đã cũ, như một đường chân trời mờ ảo, chia thế giới thành hai nửa, ngoài kia là bầu trời, trong này là đáy biển.

Cảm giác như bị biển sâu bao phủ, thiếu dưỡng khí khiến đầu óc choáng váng. Bước chân y gấp gáp, vội đến tủ đầu giường và kéo mạnh ngăn kéo ra.

Do dùng sức quá đà trong khoảng thời gian ngắn, cả ngăn kéo trượt hẳn ra ngoài, các loại đồ lặt vặt đổ loạn xuống sàn.

Tân Hòa Tuyết mặc kệ đống đồ vật, cúi xuống lục tìm bên trong. Cuối cùng y cũng tìm thấy thứ mình muốn, tấm ảnh chụp chung mang về từ phòng y tế nhà trẻ.

Y quả thật không nhớ nhầm.

Trong bức ảnh tập thể lớp sáu nhỏ, lúc ấy cô giáo Anne vẫn còn ở đó.

Mà bức tranh treo trong phòng ngủ, nét vẽ non nớt của trẻ con, màu sắc rực rỡ, một lớn một nhỏ đứng cạnh nhau, chính là Tân Hòa Tuyết đang nắm tay Minh Châu.

Minh Châu sau khi chết trở thành một loại sinh vật kỳ dị. Có lẽ vì thế mà cô bé có thể cảm nhận được những điều mà con người bình thường không thể, nên cô bé mới từng nhắc nhở y.

Ngón tay Tân Hòa Tuyết run run siết chặt mép tấm vải trước bụng.

Tiếng trẻ con khóc, tiếng gọi "mẹ", còn cả những cơn buồn nôn vô cớ…

Trước đây y vẫn luôn cho rằng đó là triệu chứng khó chịu do chứng bệnh hoang tưởng bị hại gây ra.

Cơn ù tai như thủy triều ập tới. Y kéo thùng rác cạnh đó lại, cuống cuồng lục lọi.

May mắn là mấy ngày này y thường ở ngoài, nên thùng rác chưa đầy. Tân Hòa Tuyết tìm được que thẻ thử thai và giấy hướng dẫn sử dụng bằng tiếng nước ngoài.

Y nắm chặt nó rồi chạy thẳng vào nhà vệ sinh.

Dù ý nghĩ này quả thật… quá mức hoang đường.

Tiếng nước từ vòi chảy ào ào như thác đổ. Đứng trước bồn rửa tay, trong lúc chờ kết quả hóa sắc hiện ra, y lặp đi lặp lại việc rửa tay.

Nước lạnh cùng chất tẩy làm các đầu ngón tay y đỏ ửng lên.

Y liếc nhìn que thử đặt trên kệ.

Một vạch hiện sắc đỏ đã hiện lên bên đối chiếu.

"Quá hạn rồi…"

Dù miệng y cố nói và nghĩ ra vô số khả năng sai lệch, Tân Hòa Tuyết cũng hiểu rõ kết quả là gì.

Thực ra y hoàn toàn có thể biện minh bằng những nguyên nhân khác: thử quá sớm, thuốc men gây nhiễu, thao tác sai…

Theo đúng hướng dẫn sử dụng, độ chính xác có thể trên 95%, nhưng vẫn còn 5% ngoại lệ.

K đã từng đảm bảo với y rằng sẽ không phân cho y kiểu kịch bản mang thai chạy trốn nào cả, bởi trong lý lịch lúc nhập chức của y cũng không hề có mục "có khả năng sinh con".

Nhưng đây không phải nhiệm vụ của những thế giới nhỏ mà K phân phối.

Nếu kết quả lần này không nằm trong 5% ngoại lệ…

Y bắt buộc phải bỏ thứ đang tồn tại trong bụng mình.

Trong đầu Tân Hòa Tuyết hiện lên gương mặt Cố Mịch Phong, phòng khám của hắn ta cách Cư An Lâu không xa.

Ý nghĩ đã quyết, y nhét que thử thai vào túi áo khoác, vội vàng thu dọn sơ qua rồi chạy xuống lầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!