Chương 192: (Vô Đề)

Anh trai, anh trai.

Cánh cửa phòng hỏng muốn chết.

Tân Hòa Tuyết cau chặt mày, trong phòng tìm quanh xem có thứ gì có thể dùng để phá cửa.

Âm thanh những bước chân nặng nề, lảo đảo của kẻ say rượu vang lên, xuất hiện nơi phòng khách.

"Minh Châu, mẹ mày đâu rồi?" Giọng người đàn ông trung niên mơ hồ, lẫn theo hơi thở thô nặng như dã thú. "Con đàn bà thối tha đó còn chưa về? Lại gây chuyện xong thì chạy về nhà mẹ đẻ trốn, trốn tao như trốn ôn thần."

"Ba… ba…" Minh Châu co rúm người đáp, "Tối nay ăn trứng xào cà chua được không ạ?"

Người đàn ông hừ qua mũi: "Ừ."

"Nhưng nhà mình hết cà chua rồi, con đi sang tiệm của bà Vương hỏi xem còn không."

Ông ta liền chặn lại: "Khoan đã, đừng vội. Ba mua cho con một cái váy với một đôi giày, vào thay đi để ba xem."

Những bước chân nhỏ nhẹ dừng ngay trước cửa phòng Tân Hòa Tuyết, rồi lại đi tiếp vào nhà vệ sinh.

Người đàn ông hừ hát mấy tiếng, thả mình ngồi xuống ghế trong phòng khách, chiếc ghế gỗ bị sức nặng đè đến kẽo kẹt không chịu nổi.

Chợt, ông ta lại đứng dậy.

Hướng vào phòng trong hỏi: "Minh Châu, xong chưa?"

"Lần trước ba với mẹ cãi nhau, đánh mắng con là ba sai. Nhà máy phát lương rồi, ba nghĩ mua cho con bộ váy với đôi giày mới, mua cho mẹ cây son… Xem như ba xin lỗi hai mẹ con." Vừa đi ông ta vừa nói.

"Dạ… không sao đâu. Chờ mẹ về, ba nói xin lỗi với mẹ là được rồi."

Trong nhà vệ sinh, giọng Minh Châu nghèn nghẹn đầy ủ rũ.

Cha dượng nói: "Minh Châu nói đúng, con phải giúp ba xin mẹ tha cho ba."

Ông ta nói câu nào cũng phải thở hổn hển, thân hình nặng nề đến dị thường.

Minh Châu cúi xuống chỉnh lại chiếc váy, một chiếc váy đỏ, sáng rực đến chói mắt.

"Được ạ… Chỉ cần ba với mẹ có thể sống hạnh phúc bên nhau là tốt rồi."

Minh Châu mới sáu tuổi, sang năm sẽ vào lớp Một. Mẹ đã kể cho cô bé vô số câu chuyện.

Trong truyện cổ tích, kết thúc thường là: "Và họ sống hạnh phúc bên nhau."

Một điều nghe thì đẹp, nhưng lại xa vời với đời sống của cô bé.

Vì vậy trước khi ngủ, Minh Châu lại càng thích nghe mẹ kể chuyện ngụ ngôn, nhất là chuyện có động vật nhỏ.

So với hoàng tử, công chúa mơ hồ xa xôi, những con vật nhỏ xinh dễ khiến cô bé tưởng tượng, và hình ảnh ấy còn có thể theo cô bé vào sinh hoạt hằng ngày.

Cô bạn Tế Muội nhút nhát giống như con nai con; bạn Tiểu Nha thích uống nước thì như quạ đen ngậm đá; còn bạn hay khóc nhè Ương Ương thì giống một chú dê con…

Còn mẹ trong mắt Minh Châu là một con cáo xinh đẹp và thông minh. Mẹ cố tìm cho Minh Châu một người "ba" giống như tìm nơi nương tựa, tìm một lời giải đáp để người ngoài thôi đồn thổi, để không ai còn dám bắt nạt hai mẹ con.

Minh Châu từng nghe chuyện "cáo mượn oai hùm", các con vật nhỏ đều sợ hãi vì sau lưng cáo có con hổ.

Mẹ muốn tìm cho cô bé một người ba, có lẽ chính là tìm một "con hổ".

Minh Châu xỏ chân vào đôi giày mới.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!