Trên mặt Hà Thanh Hồng hoàn toàn không nhìn ra bất kỳ biểu cảm gì, vẫn y như thường ngày, lạnh nhạt, khó dò.
Chỉ có bàn tay đang nâng chiếc bể cá pha lê hình vuông là thoáng siết chặt hơn, gân xanh và khớp xương nổi rõ trên mu bàn tay khẳng khiu.
Sắc mặt Tân Hòa Tuyết vẫn không đổi, nhịp tim không hề dao động. Ngược lại còn mỉm cười nhạt:
"Trẻ con mà, nói năng không kiêng kị là chuyện bình thường."
Hà Thanh Hồng hơi gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.
Đợi Tân Hòa Tuyết nắm tay Minh Châu bước đi song song với hắn, Hà Thanh Hồng cúi mắt xuống, hỏi cô bé:
"Hai người "bạn trai" khác là ai?"
Minh Châu chớp mắt liên tục.
Câu này…. cô bé có thể nói không?
Lỡ khiến cô Tân với bạn trai thầy ấy cãi nhau thì sao?
Hà Thanh Hồng không chờ cô bé trả lời, lại ngẩng đầu nhìn Tân Hòa Tuyết, khóe môi rất khẽ nhếch lên thành một đường cong nhỏ đến mức người thường khó nhận ra:
"Tôi trêu cô bé thôi."
Thế mà lại nghiêm túc giải thích.
Ở đầu hẻm, gió tụ lại, hất tung vạt áo.
Tân Hòa Tuyết kéo chặt áo khoác:
"Hà tiên sinh, ang đúng là… khá có khiếu hài hước."
Hà Thanh Hồng khiêm tốn đáp:
"Cũng tạm."
Tân Hòa Tuyết giới thiệu:
"Đây là Minh Châu, học sinh lớp mẫu giáo. Người nhà chưa kịp đến đón nên tôi đưa cô bé về."
"Dạo gần đây anh hay ra ngoài, nên chắc không biết. Trước đó tôi nhìn thấy nhà trẻ Hoa Đóa đang đăng thông báo tuyển dụng. Chu Liêu thì mất tích không rõ tung tích. Tôi mới đặt chân đến nơi này, cũng chưa có nguồn thu nhập ổn định, nên muốn tìm một công việc… có lẽ sẽ khá hơn một chút…"
Hàng mi y cụp xuống, đôi lông mi dài khẽ run. Môi hơi mím lại. Gương mặt trắng nõn nghiêng sang bên, mong manh như một cánh hoa vừa trải qua trận mưa đêm, mỏng manh mà tinh khiết. Thân hình vốn thanh mảnh lại càng như muốn gập vào nhau.
Hà Thanh Hồng hé môi, dường như muốn nói gì. Nhưng khóe mắt lại lướt qua bóng dáng cô bé nhỏ bên cạnh, khiến lời nói nghẹn lại.
Cuối cùng hắn chỉ khô khốc nói:
"Ừ. Làm giáo viên cũng… rất tốt."
Tân Hòa Tuyết bỗng quay đầu nhìn hắn:
"Hà tiên sinh hình như rất thích trẻ con?"
Hà Thanh Hồng thường ngày luôn giữ gương mặt lạnh lùng, khóe môi hơi cụp xuống, trông không dễ gần. Thực tế lại càng khó tiếp xúc hơn bề ngoài.
Ngoại trừ lần trước, lúc đến sửa ống nước, hắn có kể một chuyện cười hiếm hoi chứ thường thì chẳng bao giờ thấy hắn chủ động hài hước, đừng nói là trêu trẻ con.
"… Ừ." Hà Thanh Hồng đáp, giọng trầm tĩnh. "Trẻ con thuần khiết hơn người lớn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!