Bộ đồ ngủ thuần đen bằng lụa tơ tằm tinh tế tựa như lớp vỏ ngoài cuối cùng nhẹ nhàng bị lột bỏ. Alpha gần như không cần tốn sức để thực hiện điều đó.
Dưới ánh đèn, làn da của thanh niên trắng đến chói lóa, thân hình hoàn mỹ không tì vết, những cơ bắp mịn màng như đang giãn nở theo đường cong quyến rũ, mềm mại, căng phồng.
Dưới xương sườn bên trái có một nốt ruồi đỏ nhỏ, nằm nổi bật trên làn da trắng như tuyết, trông như một bông mai đỏ lạc giữa nền tuyết trắng.
Tiếng r*n r* nghẹn ngào vừa phát ra từ Tịch Chính Thanh, giống như âm thanh yếu ớt của một người bệnh chưa phục hồi hoàn toàn, khiến hắn không lo lắng rằng Tân Hòa Tuyết sẽ nhận ra điều bất thường.
Hắn gần như mê mẩn nhìn vào cơ thể trước mặt, say đắm đến mức nhìn xuyên qua lớp áo mỏng che đậy phần ngực, nơi có những đường vân xanh lam phân bố trên cơ ngực, dòng điện cuồng loạn chớp tắt len lỏi qua.
Đôi môi mỏng của hắn áp nhẹ lên làn da, mang theo hơi ấm, tạo nên dấu ấn dịu dàng. Vào những đêm mùa đông, lúc hơn 9 giờ, Tân Hòa Tuyết sẽ trở nên chậm chạp vì buồn ngủ. Khi y đang chống tay định đứng dậy, Alpha đã mạnh mẽ giữ y lại.
"Chờ đã, từ từ..."
Vành tai của Tân Hòa Tuyết bị nuốt vào đôi môi và lưỡi, chạm vào điểm nhạy cảm, khiến thắt lưng của y mềm nhũn trong nháy mắt.
Alpha quỳ một nửa, bao bọc lấy Tân Hòa Tuyết, đôi tay mạnh mẽ nắm chặt hai tay y, kéo l*n đ*nh đầu, trói buộc chặt chẽ như xiềng xích.
Tịch Chính Thanh cúi xuống, buông tha vết nước tàn dư còn lại trên vành tai, sau khi bị hôn mạnh mẽ, nó trở nên đỏ rực, giống như một viên hạt châu đỏ.
Mỗi nơi hắn hôn qua, cơ thể thanh niên từ trong ra ngoài dần chưng ra màu hồng hào rực rỡ.
Trắng đến lóa mắt, Tịch Chính Thanh hoàn toàn đắm chìm trong giấc mộng mỹ lệ này.
Lúc hắn hôn môi, đặc biệt khi hắn khẽ dùng môi chạm vào nụ hoa hồng nhạt trước ngực Tịch Chính Thanh có thể ngay lập tức cảm nhận được sự run rẩy từ ngực đối phương hơi hơi phập phồng, phảng phất việc bị thâu tóm dưỡng khí, nhịp thở không khống chế được mà hô hấp nhanh hơn.
Phát hiện này khiến Tịch Chính Thanh cảm thấy cổ họng khô khốc. Hắn như thể có khả năng kiểm soát hơi thở của đối phương, thậm chí là cả mạng sống của thanh niên.
Điện năng lan tỏa khắp người hắn, khiến ngực hắn tê dại. Hắn như một kẻ hành hương say mê, hôn từng nơi trên cơ thể trước mắt.
Từ vành tai, xương quai xanh, ngực, đến cơ bụng phập phồng nhẹ, đường nhân ngư, và cả khu vực háng
- một thân hình hoàn mỹ không tì vết.
Tiếng rên nhẹ thoát ra từ cổ họng của Tân Hòa Tuyết. Đôi tay y không còn bị trói buộc, thay vào đó, y nắm lấy mái tóc của Tịch Chính Thanh, nắm chặt trong im lặng.
Hương thơm xạ hương ngập tràn khắp không gian, bao trùm lên mùi hương đàn hương nhạt.
Lưng của Tân Hòa Tuyết run lên như bị điện giật, và khi Alpha ngồi dậy, thắt lưng y yếu mềm, nằm ngửa trên bàn.
Y chưa kịp điều chỉnh nhịp thở, ngực phập phồng mạnh mẽ, nụ hoa màu hồng nhạt trên ngực nay đã trở thành màu đỏ sẫm.
Ánh đèn từ trần chiếu xuống khiến Tân Hòa Tuyết phải đưa tay lên che mắt. Tịch Chính Thanh không thể xác định liệu đối phương có khóc hay không.
Trong suốt quá trình đó, Tân Hòa Tuyết gần như không phát ra tiếng động nào, ngoại trừ một vài lần không thể kiềm chế nổi, y buộc phải rên nhẹ.
Tịch Chính Thanh muốn khiến đối phương phải khóc, vì vậy hắn chẳng hề cảm thấy nhục nhã khi nuốt đồ vật của thanh niên vào miệng. Hắn ta thấy đôi tay Tân Hòa Tuyết lộ ra ánh nước mờ mờ.
Tịch Chính Thanh hưng phấn, tiếp tục tiến tới.
Giống như một con chó đói khát.
Tân Hòa Tuyết mệt mỏi nhướng mắt lên, lạnh lùng liếc nhìn hắn. Trên khuôn mặt vẫn còn đọng lại những giọt nước mắt sinh lý.
Trong khoảnh khắc, mắt Tịch Chính Thanh co lại. Để che giấu cảm xúc, hắn nhắm mắt lại, cúi xuống định hôn Tân Hòa Tuyết.
Vừa mới m*t xong, chưa kịp súc miệng đã muốn tiếp tục sao?!
Tân Hòa Tuyết hoảng loạn trong giây lát, gọi khẽ "anh trai" và ngay lập tức k ăn ý khiến Tịch Chính Thanh bị giật điện ngã xuống.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!