Chương 26: (Vô Đề)

"Bây giờ chúng tôi đông người, nếu bà đã ghét con gái mình đến thế, chi bằng để chúng tôi lấy hết đồ đạc của cô ấy đi, khỏi để bà nhìn thấy lại phiền lòng! Bà thấy sao?" Hạ Anh Kỳ lại nói.

Mẹ của Tôn Mai từ từ quay đầu nhìn cô.

"Cô là ai?!"

"Tôi là bạn của Vương thái thái." Cô đáp. "Phòng cô ấy ở đâu? Tôi muốn xem có gì cần mang đi không." Vừa nói, cô vừa thấy mấy người phụ nữ kia nhíu mày. Chắc họ nghĩ mình là loại người ham lợi nhỏ, cô thầm nghĩ.

Mẹ Tôn Mai đột nhiên đứng phắt dậy.

"Được được được! Cô đi mà lấy, cứ lấy đi." Bà lớn tiếng nói, "Phòng nó ở trên lầu, gác xép phía sau tầng hai. Tốt nhất các người dọn sạch hết đi! Tôi thì chẳng muốn bước chân vào phòng nó nữa!" Dứt lời, bà loạng choạng ngã xuống ghế salon, nằm vật ra như bất tỉnh.

Cha của Tôn Mai vẫn ngồi lặng, nhìn vợ mà không phản ứng gì.

"Bà có uống thêm ly nữa không?" Ông hỏi người vợ đang như hôn mê trên ghế.

Hạ Anh Kỳ chẳng buồn để ý đến họ, cô mở cửa sau của phòng khách rồi đi thẳng lên lầu. Mấy người phụ nữ kia có vẻ do dự một chút, nhưng rồi cũng bước theo cô.

"Hạ tiểu thư, cô thật sự định lấy đồ của Tôn Mai sao?" Trần thái thái là người đầu tiên theo kịp bước cô.

Hạ Anh Kỳ lắc đầu: "Tôi không cần đồ của cô ấy. Tôi chỉ muốn xem thử có thứ gì có thể giúp anh tôi và cảnh sát tìm ra kẻ đã g.i.ế. c Tôn Mai."

"Tôi đã nói rồi mà, Hạ tiểu thư nhìn là biết không phải loại người ham cái lợi nhỏ nhặt." Vương thái thái nói từ phía sau.

"Vậy cô định tìm gì?" Một người phụ nữ khác hỏi.

Hạ Anh Kỳ đã đứng trước cửa gác xép tầng hai.

"Cứ xem thử rồi tính."

Dọc đường Lương Kiến không nói câu nào, chỉ một mực ngồi nhìn ra ngoài cửa sổ như đang suy nghĩ gì đó. Đường Chấn Vân rất muốn hỏi viên thanh tra tiếp theo nên điều tra ai, có cần phân công nhau không. Nhưng đến khi xe cảnh sát dừng trước cổng trụ sở tuần cảnh, anh vẫn không mở miệng. Vì anh biết Lương Kiến không ưa cấp dưới quá chủ động, nhất là người mới.

Một cảnh sát vội vã chạy tới báo rằng bệnh viện vừa gọi điện đến.

Chắc hẳn là có tin mới về xác của người phụ nữ già năm ngoái. Không rõ bệnh viện có còn giữ t.h. i t.h. ể không.

Lương Kiến vội đi nhận điện thoại. Đường Chấn Vân thừa cơ chạy xuống lầu, anh muốn xem Hạ Mạc bên pháp y có phát hiện gì mới.

Ở phòng giám định tầng trệt, Hạ Mạc đang ăn trưa.

"Tất cả nạn nhân đều có búi tóc trong cổ họng, nhưng chỉ có Tôn Mai mang thai, cũng chỉ có cô ấy có dấu hiệu bị cưỡng h**p." Hạ Mạc vừa nhai bánh bao vừa nói.

"Tôn Mai là một trường hợp đặc biệt."

"Đúng thế. Tôi nghĩ việc nhét tóc vào cổ họng có thể là một kiểu hình phạt mang tính nghi thức." Hạ Mạc nhấc tách lên uống một ngụm, Đường Chấn Vân ngửi thấy mùi cà phê thoảng qua.

"Anh pha cà phê à?"

"Phải. Rất tỉnh táo đấy, cậu muốn uống một ly không?"

Đường Chấn Vân lập tức lắc đầu, anh vẫn chưa quen thứ "trà Tây" đắng ngắt ấy.

"Nói về bộ hài cốt đi." Anh nói.

"Nạn nhân là nữ, chiều cao khoảng 1m62." Hạ Mạc chỉ vào chiếc bàn lạnh gần đó, Đường Chấn Vân thấy bên trên xếp đầy các mảnh xương đủ kích thước, có cả một hộp sọ. "Chính là cô ta đấy. Nguyên nhân tử vong khác hẳn những người còn lại. Hộp sọ bị vỡ là vết thương chí mạng, ngoài ra còn có một nhát c.h.é. m ở đùi, cả hai ống chân đều bị đánh gãy, một xương tay cũng bị nứt. Vậy nên tôi nghĩ cô ta bị đánh chết.

Lúc ra tay, hung thủ chắc chắn đang cực kỳ giận dữ, nếu không sẽ không tấn công loạn xạ như vậy. Tôi chưa rõ hung khí là gì, nhưng nhìn mức độ vỡ vụn, rất có thể là một vật đầu sắt. Điều tôi không hiểu là, đã có d.a. o rồi sao lại còn dùng đầu sắt?"

"Có thể lúc đầu hung thủ dùng dao, nhưng vì lý do nào đó bị giằng mất, nên mới phải tiện tay chộp lấy vật gì đó gần nhất để tiếp tục." Đường Chấn Vân nói, trong đầu nghĩ: Rốt cuộc là ai lại căm thù Tả Bình đến mức đó? Là Ôn Túc Sinh sao?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!