Chương 19: (Vô Đề)

"……Tay cậu rất đẹp, máu của cậu cũng ấm."

Ánh nắng xuyên qua những tán lá xanh tươi rậm rạp, đổ vào con ngươi đen như lưu ly của cậu thanh niên đối diện,

"Nhất định là vì cậu tốt hơn bọn họ, bọn họ mới muốn cậu, cậu nghĩ xem."

—Ký ức vốn đã dần mờ nhạt theo thời gian, trong khoảnh khắc này bỗng trở nên rõ ràng như khắc.

Từ Tinh Uyển chăm chú nhìn vết sẹo đỏ sẫm trên lòng bàn tay Úc Ninh.

Chỉ cần có một chút tương đồng, anh ta đều có thể ngẩn ngơ rất lâu.

Anh ta biết vết thương này. Du Ninh từng giải thích với anh ta, nhưng vì không đưa ra được bằng chứng, tất cả đều bị anh ta coi là thủ đoạn nhỏ của kẻ lừa đảo.

Bây giờ nhìn hình thái vết thương, rõ ràng không phải là "bị chó cắn" như lời Du Ninh nói, nhưng bản thân vết thương lại tồn tại xác thực.

Vậy nếu bản thân tên lừa đảo kia… cũng không hoàn toàn là lừa đảo thì sao?

Giai điệu 《Phong Nguyệt》 từ từ chảy trôi, gần mười vạn cặp mắt cùng nhìn về người đàn ông trẻ tuổi ở trung tâm màn hình, bình luận cuộn lên, các phòng livestream của bốn người đều náo nhiệt phi thường.

Và ánh đèn trước mắt Từ Tinh Uyển tĩnh lặng phản chiếu một chút sáng, in trên đồng tử màu sáng, giống như dòng sông đang thức tỉnh bị phong ấn dưới lớp băng vĩnh cửu ở cực Bắc.

[Du Ninh gan to bằng trời, anh ta muốn làm gì, nhảy cùng một bài hát trước mặt mười vạn người để so sánh hơn thua à?]

[Đó cũng phải xem anh ta có bản lĩnh đó không, thứ nhất anh ta không có trang phục cổ trang, thứ hai Phù Quang Từ livestream bằng máy ảnh còn anh ta dùng điện thoại, thứ ba anh ta đeo khẩu trang không thấy được quản lý biểu cảm, căn bản không thể tưởng tượng được Phù Quang Từ sẽ thua anh ta bằng cách nào.]

[Nhưng tôi có cảm giác Du Ninh mặc chiếc áo len mềm mại này, rất ôm sát, nhìn động tác càng rõ hơn nha……]

……

Bình luận công khai lúc đầu cuộn lên rất nhanh, sau khi [Du Ninh] thực sự bắt đầu nhảy múa, tốc độ lại đột nhiên chậm lại.

Có [Phù Quang Từ] làm mẫu trước, những cái nhướn mày nháy mắt, mỉm cười lè lưỡi đầy quyến rũ, khán giả cứ nghĩ đó đã là cực hạn mà 《Phong Nguyệt》 có thể thể hiện ra.

Nhưng vì [Du Ninh] khẩu trang che gần hết khuôn mặt, buộc họ phải tập trung chú ý nhiều hơn vào cơ thể của anh.

Trọng điểm của [Phù Quang Từ] là khả năng quản lý biểu cảm quyến rũ mê hoặc, còn [Du Ninh] dường như đặt toàn bộ tinh lực vào việc kiểm soát động tác vũ đạo.

Động tác dang tay vốn dĩ khi người khác làm chỉ là một cử chỉ dang tay bình thường, đặt trên người anh, lại giống như bông hoa lan nở từ từ vào đầu xuân, khoảnh khắc hạt sương sắp rơi xuống—ngay cả đầu ngón tay cũng tràn đầy cảm giác kiểm soát tự nhiên, độ cong khi các ngón tay buông xuống như đã được tính toán kỹ lưỡng, mỗi lần lướt qua không khí đều như lướt qua dây đàn trong lòng khán giả.

Cú rung ngực, ngửa người về sau, cũng không còn là cố gắng quá sức để khán giả thấy rõ miếng thịt nhỏ trước ngực, mà là vừa đủ đến mức tinh tế khó tả, sau khi chấn động, dư âm không dứt.

Khi [Du Ninh] nhảy đến đoạn cuối, gần như tất cả khán giả đều nghĩ, anh sẽ hoàn thành màn so sánh này bằng vẻ đẹp hình thể, thì anh lại giẫm theo nhịp trống đang nhỏ dần, đột ngột áp sát ống kính.

Đôi mắt hạnh đen láy trống rỗng mà mờ ảo, những viên kim cương vụn điểm xuyết nơi đuôi mắt lúc này giống như giọt lệ của nàng tiên cá, lông mi rũ xuống dày đặc, thứ cảm giác mập mờ như có như không, lại khiến lòng người xao động, bao trùm tất cả các phòng livestream.

Khoảnh khắc mất trọng lực thoáng qua như bước hụt bậc thang, đợi đến khi định thần lại, chỉ thấy mình ngã vào một đám mây mềm mại.

Phong nguyệt vô biên.

Khi Du Ninh nhảy múa, bình luận công cộng ở hầu hết các phòng livestream đều rất ngắn gọn và trực tiếp:

[Oa!]

[Chết tiệt]

[Wow]

[A a a a a]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!