Trình Triển Tâm dõi theo Lục Nghiệp Chinh ném xe đạp vào cốp sau, sau đó cùng hắn lên xe.
Lục Nghiệp Chinh trầm mặc lái xe, Trình Triển Tâm đặt cặp sách dưới chân, hỏi hắn: "Cậu ăn cơm chưa?"
"Bây giờ dẫn cậu đi ăn." Lục Nghiệp Chinh nói, mắt hắn nhìn phía trước, dường như giữa hai người vẫn như thường lệ, "Muốn ăn gì?"
"Gì cũng được." Trình Triển Tâm đáp.
Lục Nghiệp Chinh nhìn quanh quất bên đường, quyết định: "Vậy ăn món Quảng Đông."
Kể từ lúc đó, trong xe an tĩnh.
Trình Triển Tâm nhìn Lục Nghiệp Chinh trực diện, trong lòng âm thầm tính toán, mở miệng hỏi thẳng Lục Nghiệp Chinh: "Ngày hôm đó cậu có mặt, đúng không?"
Lục Nghiệp Chinh không lên tiếng, Trình Triển Tâm nói tiếp: "Ngày tôi sinh bệnh, Tề Khung chặn tôi trước cửa, cậu có theo tới, đúng không? Cho nên gọi điện thoại cho tôi, gạt tôi nói tôi làm bài sai."
Lục Nghiệp Chinh vượt đèn đỏ, tăng tốc, sắc mặt không được tốt lắm, miệng cũng mím chặt, rõ ràng không muốn tiếp tục đề tài.
Trình Triển Tâm lại bướng bỉnh truy hỏi: "Đúng hay không?"
Phía trước lại có đèn đỏ, Lục Nghiệp Chinh giẫm phanh, quay sang nhìn Trình Triển Tâm, vẻ mặt vô cảm: "Lần trước cậu lên giường với thằng đó, lấy bao nhiêu tiền?"
Trình Triển Tâm ngây ngẩn cả người.
Lục Nghiệp Chinh quay đầu lại, "Tôi đứng gần đó."
Trình Triển Tâm không còn biết nói gì, cậu ngơ ngác nhìn Lục Nghiệp Chinh. Lục Nghiệp Chinh cho là Trình Triển Tâm bị hắn đâm vào chỗ đau, thả giọng hơi chậm lại: "Cậu và thằng đó nói rõ ràng chưa?"
Mấy ngày nay Lục Nghiệp Chinh nghĩ ngợi không ít, Trình Triển Tâm sống trong môi trường khác xa hắn và Mạc Chi Văn, không nên dùng góc nhìn của hắn và Mạc Chi Văn quy chiếu lên cách mà Trình Triển Tâm hành động.
Con người Trình Triển Tâm không xấu, ngày thường cũng chân thật, có lẽ thực sự cùng đường mạt lộ, nên đành lăn lộn một chỗ với Tề Khung.
Cậu bất đắc dĩ bán đứng thân thể, đổi lấy tiền tài, mới phải chịu cho Tề Khung bạo lực và ngược đãi, nếu dùng "Không biết xấu hổ" trách móc, thì quá mức võ đoán lại cứng nhắc.
Lục Nghiệp Chinh nhớ tới vết máu trên người Trình Triển Tâm, hắn chưa từng thật sự cứu Trình Triển Tâm, thậm chí còn chẳng bằng được Mạc Chi Văn, tư cách gì mà nông cạn lèo lái suy nghĩ của mình theo con đường chỉ tiếc mài sắt chẳng thành kim.
Lời Tề Khung hăm dọa "Ở đây làm cậu!", càng khiến tâm tình Lục Nghiệp Chinh phức tạp đến khó diễn tả bằng lời, không dám ngẫm nhiều hơn thâm ý trong câu nói đó.
May mắn, nghe ngữ khí Trình Triển Tâm đáp lại bữa ấy, cùng tư thế hôm nay của hai người, chắc hẳn giao dịch thân thể giữa họ đã kết thúc, vậy ngày hôm nay, chính là ngày Trình Triển Tâm bắt đầu một cuộc sống mới.
Lục Nghiệp Chinh thấy Trình Triển Tâm không trả lời, lại tiếp: "Muốn nói cho rõ ràng không, tôi nghe cậu nói."
Mặt Trình Triển Tâm có chút vặn vẹo: "Nói rõ đi."
"Vậy được." Lục Nghiệp Chinh trịnh trọng, "Sau này trước khi quyết định làm gì, nhớ tìm tôi hoặc Tiểu Văn thương lượng trước."
"Tôi và hắn ta thật ra không phải…" Trình Triển Tâm muốn giải thích, thế nhưng nhớ lại những câu ngày đó Tề Khung thốt ra, lại không biết nên từ chỗ nào mà nói.
Hơn nữa Lục Nghiệp Chinh như kiểu không cần giải thích, Trình Triển Tâm đành phải lặng im.
Lục Nghiệp Chinh ngừng xe trước quán ăn bán món Quảng Đông, nhìn Trình Triển Tâm: "Đến rồi."
Trình Triển Tâm cùng hắn đi vào, hai người ngồi xuống bàn ăn gần cửa sổ.
Trình Triển Tâm còn bận nghĩ xem phải làm sao giải thích với hắn, cậu và Tề Khung không phải loại quan hệ đó, Lục Nghiệp Chinh đã chuyển sang chuyện khác: "Tuần sau sinh nhật Mạc Chi Văn, tôi đón cậu đi."
"A, ừ nhỉ!" Trình Triển Tâm chống cằm, hỏi Lục Nghiệp Chinh, "Theo cậu tôi nên tặng gì?"
Lục Nghiệp Chinh đang coi menu, nghe vậy ngẩng đầu lên: "Không cần tặng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!