Chương 8: (Vô Đề)

Chuyển ngữ : Hoài

Trình Triển Tâm cảm thấy rất kỳ quái, Lục Nghiệp Chinh đột nhiên không trả lời tin nhắn. Cậu nghĩ tới nghĩ lui, mà không nghĩ ra mình có chỗ nào khiến Lục Nghiệp Chinh giận.

Nhiều nhất là chỉ làm sai một bài tập.

Lục Nghiệp Chinh hẳn chẳng đến nỗi hẹp hòi như vậy.

Qua mấy ngày, Mạc Chi Văn tìm tới kéo cậu đi căn tin quốc tế ăn cơm, Trình Triển Tâm quanh co lòng vòng hỏi cậu ta: "Hôm nay Lục Nghiệp Chinh không đi cùng cậu?"

"A Nghiệp… dạo này hơi bận." Ánh mắt Mạc Chi Văn đột nhiên hơi né tránh.

Ba chữ "Trình Triển Tâm" này gần đây biến thành từ cấm không cho phép nói trước mặt Lục Nghiệp Chinh, vừa nghe thấy tên Trình Triển Tâm, Lục Nghiệp Chinh đột nhiên thành cay nghiệt, lúc chỉ trích Trình Triển Tâm mềm yếu không có trách nhiệm, lúc chê bôi cậu nhìn người không rõ.

Vì thế Mạc Chi Văn không dám nhắc đến Trình Triển Tâm nữa.

Hôm nay Mạc Chi Văn tìm Trình Triển Tâm ăn cơm, là nhằm lúc Lục Nghiệp Chinh đi ra ngoài mới đến.

Trình Triển Tâm thấy mặt Mạc Chi Văn tỏ ra khổ sở, thức thời không hỏi tiếp.

Bất luận Lục Nghiệp Chinh không để ý tới cậu vì nguyên nhân gì, cuối cùng vẫn phải trách bản thân cậu.

"Triển Tâm, " Mạc Chi Văn lấy từ trong cặp sách ra một tấm thiệp mời, nói, "Thứ năm tuần sau sinh nhật tôi, cậu đến tham dự cùng tôi, nhé?"

Trình Triển Tâm ngẩn người, nhận lấy: "Được…"

"Hay quá." Mạc Chi Văn thở phào nhẹ nhõm, "Cậu đừng tặng quà, bạn bè tôi đều rất tốt, không phải lo lắng."

Thấy Trình Triển Tâm gật đầu, Mạc Chi Văn hỏi cậu: "Gần đây Tề Khung không tìm cậu gây phiền phức nhỉ?"

"Ừm." Trình Triển Tâm gật đầu.

Tề Khung mấy ngày nay thật sự không tìm cậu, chỉ khủng bố cho cậu mất ăn mất ngủ thôi. Tin nhắn trên điện thoại chưa từng gián đoạn, gây ảnh hưởng nghiêm trọng hiệu suất làm việc của Trình Triển Tâm, Trình Triển Tâm cảm thấy phiền phức vô cùng, đành cài phần mềm, ẩn tin Tề Khung đi không đọc.

Ăn cơm xong xuôi, Mạc Chi Văn nhất định đòi đưa Trình Triển Tâm về lớp, qua hành lang cửa trường, vừa vặn đụng phải Lục Nghiệp Chinh đi tới, ba người gặp nhau tại khúc quanh.

Mạc Chi Văn tìm gặp riêng Trình Triển Tâm, giờ bị bắt ngay tại chỗ, đầu sắp đặc rồi, cố phất tay mỉm cười với Lục Nghiệp Chinh: "A Nghiệp, sớm thế?"

Lục Nghiệp Chinh vô cảm nhìn cậu ta, đáp: "Mười hai giờ rưỡi, sớm sao?"

Trình Triển Tâm đã mấy ngày không gặp Lục Nghiệp Chinh, bỗng dưng thấy hơi hồi hộp.

Lục Nghiệp Chinh quay đầu liếc mắt nhìn cậu, nhìn như không định lên tiếng, Trình Triển Tâm phải mở lời trước: "Bài ấy tôi thật sự làm không đúng?"

Lục Nghiệp Chinh không nghĩ rằng Trình Triển Tâm còn nhớ, tiếp tục lừa cậu: "Không đúng, đáp án sai rồi."

"À." Trình Triển Tâm đáp một câu, cảm giác Lục Nghiệp Chinh không muốn nói chuyện với mình, gật đâu chào Mạc Chi Văn, "Đến đây được rồi, thôi, tôi về lớp."

Mạc Chi Văn nhìn Lục Nghiệp Chinh, lại nhìn Trình Triển Tâm, còn chưa kịp nói, Lục Nghiệp Chinh đã mở miệng trước: "Cùng đưa cậu ta đi đi."

Giọng hắn lần này không quá cường ngạnh, nhưng cũng chẳng cho Trình Triển Tâm cơ hội lựa chọn, thấy Trình Triển Tâm không nhúc nhích, hắn giơ tay đẩy lưng Trình Triển Tâm, bắt cậu đi về phía trước.

Trình Triển Tâm nghiêng mặt sang bên quan sát Lục Nghiệp Chinh, Lục Nghiệp Chinh bình tĩnh buông tay, dường như chưa hề làm gì. Trình Triển Tâm đi chính giữa, Mạc Chi Văn cách cậu hai bước, Lục Nghiệp Chinh lại rất gần, thời điểm bước đi, cánh tay thỉnh thoảng đụng nhau. Có lẽ do Lục Nghiệp Chinh quá cao, khiến tim Trình Triển Tâm không khỏi đập nhanh hơn vài nhịp.

Đi mấy bước, Mạc Chi Văn mở miệng giải thích: "Tôi tìm Triển Tâm đưa thiệp mời, sắp đến sinh nhật tôi rồi."

Lục Nghiệp Chinh "Ừ" một tiếng, không nói thêm gì.

Ba người lặng lẽ đi tới cửa lớp, Trình Triển Tâm vào phòng học, giờ tự học đã bắt đầu, thầy giáo vật lý ngồi trên bàn giáo viên nhìn thấy Trình Triển Tâm, mỉm cười với cậu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!