Chương 7: (Vô Đề)

Edit: Hoài

Mạc Chi Văn vào cửa, chuyện đầu tiên là chạy lại chỗ Trình Triển Tâm sờ trán, sốt sắng hỏi cậu: "Hết sốt chưa?"

"Rồi." Trình Triển Tâm đáp.

Mạc Chi Văn vừa đến, Trình Triển Tâm trở nên khép kín hơn hẳn (so với khi ở trước mặt Lục Nghiệp Chinh), không nói chuyện nhiều, giúp Mạc Chi Văn mở hộp cơm, ba người xúm quanh bàn ăn, cùng ăn bữa tối.

Trình Triển Tâm vừa nuốt xong miếng thịt, điện thoại di động đã nhấp nháy sáng lên, cậu mở ra xem, là Tề Khung nhắn tin: "Tiền lấy được không?"

Trình Triển Tâm đầu tiên là đặt di động xuống, ăn thêm một lúc mới trả lời: "Không."

Không quá vài giây sau Tề Khung lại gọi đến, Trình Triển Tâm thờ ơ ấn phím nhận cuộc gọi, cậu không lên tiếng, khiến Tề Khung nghe hơi thở Trình Triển Tâm truyền đến mấy lần, mới chắc chắn cậu vẫn đang nghe máy, vội hỏi: "Chú không đưa cậu?"

"Không." Trình Triển Tâm đáp.

"Đây là tiền xài nguyên tháng này của tôi." Tề Khung thở dài, "Chờ tháng sau ba cho tôi, tôi lại đưa sang cho cậu."

Trình Triển Tâm rất là không hiểu: "Cậu đưa tôi cái đó làm gì?"

Tề Khung bên kia hơi dừng một chút, mới nói: "Tôi muốn cho cậu."

"…" Trình Triển Tâm trầm mặc không bao lâu, đáp lại Tề Khung, "Cậu hà tất!"

Tề Khung không nói theo ý cậu, chỉ lảng: "Tháng sau tôi sẽ đưa tận tay cậu."

Trình Triển Tâm cúp điện thoại, ánh mắt Mạc Chi Văn và Lục Nghiệp Chinh đều dừng trên mặt cậu, cậu không định giải thích, đậy nắp hộp cơm lại, nói tôi ăn no, muốn đi trước.

"Không được." Lục Nghiệp Chinh lần nữa mở nắp hộp cơm phần của cậu ra, chỉ vào thịt và cơm còn thừa, ra lệnh, "Ăn hết chỗ này."

Mạc Chi Văn vừa định giảng hòa, Trình Triển Tâm đã như bé ngoan cúi đầu lặng lẽ ăn như lời hắn.

Xử lý xong hộp cơm theo yêu cầu của Lục Nghiệp Chinh, Trình Triển Tâm cáo từ lần nữa, lúc đi Mạc Chi Văn muốn đưa cậu xuống lầu, Lục Nghiệp Chinh gọi Mạc Chi Văn lại, cầm chìa khóa xe, vẫy Trình Triển Tâm: "Tôi đưa cậu về."

Mạc Chi Văn sững sờ nhìn hai người bọn họ, luôn cảm giác trong trong lúc mơ hồ hình như mình bỏ lỡ cái gì.

Lục Nghiệp Chinh còn chưa biết nhà Trình Triển Tâm ở đâu, hắn mở bản đồ, hóa ra nhà Trình Triển Tâm cách nhà hắn chưa tới 2km.

"Gần thế sao." Lục Nghiệp Chinh lắc đầu, đặt di động vào tay Trình Triển Tâm, "Cầm giúp."

"… Tôi biết đường." Trình Triển Tâm nói.

Lục Nghiệp Chinh ngẩn người, lấy di động về, đóng bản đồ, chất vấn: "Sao không nói sớm?"

Trình Triển Tâm cảm thấy Lục Nghiệp Chinh ngốc quá sức: "Không phải tôi từng đưa đồ ăn tới nhà cậu rồi à?"

Lục Nghiệp Chinh không nói, lái ra khỏi tiểu khu, Trình Triển Tâm hướng dẫn đường cho hắn: "Rẽ phải, đèn xanh đèn đỏ thứ hai rẽ phải, sau đó đi thẳng là đến."

Lục Nghiệp Chinh lái xe theo Trình Triển Tâm chỉ dẫn, vào con đường một chiều, quan sát hai bên đường, có vẻ hoàn cảnh không được tốt, là tiểu khu nội thành cũ kỹ.

"Đến!" Trình Triển Tâm chỉ vào cánh cổng sắt nho nhỏ phía trước cách đó không xa, "Dừng ở đó được rồi, để tôi tự đi vào."

Lục Nghiệp Chinh dừng trước cổng sắt, thấy bên trong là mấy căn nhà cũ kỹ chắc phải từ ba mươi, bốn mươi năm trước, nhíu mày thật nhẹ, nói: "Tôi đưa cậu vào tận nơi thôi."

Trình Triển Tâm nhìn quanh quất, nói: "Không cần, bên trong khó quay đầu xe lắm."

Cậu mở cửa xe, cảm ơn Lục Nghiệp Chinh, rồi xuống xe.

Lục Nghiệp Chinh sắp sửa chạy, liếc qua gương chiếu hậu, hắn thấy, chìm trong khung cảnh tối tăm, vài tia sáng yếu ớt vắt qua soi bóng một người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!