Chương 6: (Vô Đề)

Chuyển ngữ: Hoài

Tới cửa trường học, Mạc Chi Văn cũng muốn đến nhà Lục Nghiệp Chinh, Lục Nghiệp Chinh không cho cậu ta đi.

Đứng trong trường, Mạc Chi Văn ngó Trình Triển Tâm từ từ đi xa, khi Trình Triển Tâm đã ngồi vào xe Lục Nghiệp Chinh, phát tin hỏi cậu: "Sao đột nhiên A Nghiệp tốt với cậu vậy?"

Trình Triển Tâm quay qua nhìn hắn, mím môi cười, nhắn lại: "Có thể là bởi vì tôi làm cho cậu ta mười hai đề vật lý miễn phí."

Tin của Mạc Chi Văn còn chưa tới, di động Trình Triển Tâm bị Lục Nghiệp Chinh rút khỏi tay, đặt trên giá, hắn lấy tay đập trán Trình Triển Tâm, nói: "Cậu yên lặng cho tôi."

Trình Triển Tâm dựa vào ghế phụ, người cậu nóng ran nên cảm thấy rất lạnh, nhưng không chút buồn ngủ, luồng suy nghĩ như thoát khỏi trói buộc của lý trí, không ngừng đảo tới đảo lui trong não.

Di động lại vang lên âm thanh có tin nhắn tới, Trình Triển Tâm bất giác giơ tay lấy, mu bàn tay bị Lục Nghiệp Chinh đập một cái: "Làm gì?"

"Lỡ có mối làm ăn thì sao!" Trình Triển Tâm lầu bầu.

Lục Nghiệp Chinh nghiêng mặt nhìn cậu, ném di động ra ghế sau: "Tỉnh lại đi, Mạc Chi Văn không nằm trong quần thể khách hàng của cậu đâu."

Trình Triển Tâm liếc ra di động chỗ ghế sau, cuồi cùng ngồi thẳng người.

"Cuối cùng thì cậu thiếu bao nhiêu tiền thế?" Lục Nghiệp Chinh hỏi cậun.

Trình Triển Tâm hơi lần chần rồi mới đáp: "Không thiếu tiền, nhưng muốn để dành một ít."

Cậu rất hiếm khi nói thật với người khác, có điều Lục Nghiệp Chinh không phải "người khác".

Lục Nghiệp Chinh là người đầu tiên, trừ Tề Khung, bắt gặp những vết thương trên người cậu. Tề Khung nhìn thấy cậu nằm trên đất, phải tới giẫm thêm một cái, Lục Nghiệp Chinh thì không. Cảm xúc Trình Triển Tâm dành cho hắn có khác hơn một chút.

Cũng may Lục Nghiệp Chinh không hỏi tiếp, hắn mang Trình Triển Tâm về nhà, để bác sĩ truyền nước hạ sốt cho cậu.

Trình Triển Tâm nhìn ông đâm kim vào tay, dán băng lên vết đâm, sau đó ngồi vào bàn mở báo, như muốn chờ mình truyền nước xong mới đi, cậu hơi hé miệng: "Chú về trước đi, con tự rút."

Lục Nghiệp Chinh đứng bên xen vào: "Tự cậu làm sao rút?"

"Tôi rút được." Trình Triển Tâm nói xong, tay phải đặt lên lưng cánh tay trái, khoe, "Tôi còn biết tự ghim kim cho mình nữa."

Bác sĩ hơi bối rối, không biết nên đi hay ở. Trình Triển Tâm kiên quyết muốn ông đi, Lục Nghiệp Chinh bèn để ông về.

Cửa bị đóng lại, Trình Triển Tâm lén lút duỗi tay tới di động. Trên màn ảnh có cuộc gọi nhỡ, là một tên đàn em lớp 10, muốn cậu viết cho vài bài tiểu luận và một bản thuyết trình.

Trình Triển Tâm len lén liếc Lục Nghiệp Chinh, thấy Lục Nghiệp Chinh không có ý ngăn cản, thế là gọi sang cho đàn em, quả nhiên thằng nhóc muốn tìm cậu xin trợ giúp.

Trình Triển Tâm để nó chờ máy, hỏi Lục Nghiệp Chinhsme6mượnghe, giấy và bút.

Lục Nghiệp Chinh lấy bút và vở trong cặp sách ra, Trình Triển Tâm lại nhờ Lục Nghiệp Chinh giúp cậu cầm điện thoại, cậu chép lại yêu cầu của nhóc kia.

Lục Nghiệp Chinh nể cậu là bệnh nhân, áp di động lên tai cho cậu nghe, nhìn Trình Triển Tâm tốc ký trên giấy. Chữ Trình Triển Tâm rồng bay phượng múa, không thể đọc nổi.

Bên kia thằng nhóc lớp 10 nói liền năm phút đồng hồ, mới xong hết các yêu cầu, Trình Triển Tâm xác nhận lương bổng, muốn nó gửi tiền vào tài khoản cũ cho mình.

Đợi đến lúc kết thúc cuộc gọi, vấn đề thứ nhất Lục Nghiệp Chinh muốn hỏi chính là: "Trình Triển Tâm, điện thoại di động cậu mua ở đâu, sao lại nóng như vậy?"

Trình Triển Tâm buông bút, sờ sờ điện thoại di động, nói: "Đâu có nóng quá đâu."

"Rất nóng!"Lục Nghiệp Chinh ngồi xa ra, đầy vẻ "cao quý" chất vấn, "Sẽ không nổ luôn đấy chứ?"

Trình Triển Tâm nhìn bộ dáng Lục Nghiệp Chinh tự phụ, cảm thấy rất buồn cười, đáp: "Làm gì đến nỗi, có điều đúng là nóng hơn so với bình thường thật."

Lục Nghiệp Chinh lập tức lê mông ngồi xa hơn: "Vậy cậu tắt máy đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!