Chuyển ngữ : Hoài
Sáng sớm khi Lục Nghiệp Chinh rời giường, Trình Triển Tâm đã nấu cháo xong.
Cậu đang chiên trứng, nhìn thấy Lục Nghiệp Chinh xuống lầu, hỏi hắn: "Cậu muốn chín hoàn toàn hay hồng đào?"
Lục Nghiệp Chinh ngẩn người, mới đáp: "Hồng đào đi."
Một lát sau, Trình Triển Tâm bưng cháo và trứng đặt trên bàn, chuông cửa vang lên.
Lục Nghiệp Chinh mở cửa, có người đưa bữa sáng đến, hắn nhận, đặt ở trước mặt Trình Triển Tâm, nói: "Cậu ăn cái này."
Trình Triển Tâm lúc này mới biết Lục Nghiệp Chinh đã đặt trước đồ ăn sáng, điểm tâm cậu làm dường như quá dư thừa.
Cậu muốn lấy cháo chỗ Lục Nghiệp Chinh, duỗi tay qua, bị Lục Nghiệp Chinh đánh một cái vào bàn tay.
Lục Nghiệp Chinh đánh không nặng, như có ý đồ muốn bảo vệ đồ ăn: "Cháo là của tôi!"
Trình Triển Tâm thu tay về, mở túi đồ ăn sáng của Lục Nghiệp Chinh, cầm một miếng sandwich, cúi đầu ăn.
Trình Triển Tâm chiên hai quả trứng, vốn định cùng Lục Nghiệp Chinh mỗi người một trứng, cắn miếng sandwich xong ngẩng đầu lên, Lục Nghiệp Chinh đã ăn hết hai quả, còn ra hiệu cho cậu: "Đi chiên thêm mấy quả nữa."
"… Trong tủ lạnh nhà cậu chỉ còn hai quả." Trình Triển Tâm bó tay.
Thế là Lục Nghiệp Chinh đẩy chén cho Trình Triển Tâm: "Vậy múc thêm chén cháo nữa."
Trình Triển Tâm nghe lời.
Lục Nghiệp Chinh ăn luôn mấy chén, ăn xong chỉ túi đồ ăn hỏi Trình Triển Tâm: "Cậu không ăn?"
Trình Triển Tâm ăn hết nửa cái sandwich là no, đang ngồi ngẩn người, nghe Lục Nghiệp Chinh hỏi, bèn đáp: "Tôi không ăn nữa."
Lục Nghiệp Chinh kéo túi lại gần, ném hộp sữa cho cậu, cầm phần sandwich còn lại bắt đầu ăn: "Ăn ít như vậy, hèn gì bị đánh không đánh trả nổi một cái."
Trình Triển Tâm lặng lẽ uống sữa, Lục Nghiệp Chinh cũng đứng lên, nói: "Đi thôi."
"Chờ đã," Trình Triển Tâm trở về phòng khách, lấy mấy cuốn bài tập hôm qua Lục Nghiệp Chinh đưa, trả lại cho hắn, "Làm xong rồi."
"Làm xong hết rồi?" Lục Nghiệp Chinh lật qua lật lại, chồng vở kia ít nhất phải mười mấy cuốn, hỏi Trình Triển Tâm "Suốt đêm?"
"Không, " Trình Triển Tâm nói, "Hôm qua ngủ không được, tiện tay làm luôn."
Lục Nghiệp Chinh nhét bài vở vào ba lô, mang theo Trình Triển Tâm ra cửa.
Không có Tề Khung quấy rầy, ngày hôm ấy Trình Triển Tâm trải qua rất hoàn mỹ, ban ngày nghe giảng bài, đọc sách, tối đi mua một cái điện thoại di động giá rẻ nhất, lại mua xe đạp, về đến nhà, Trình Liệt không thấy, cũng chẳng có chủ nợ tới cửa, khung cảnh an lành, cậu lật sách ra xem hồi lâu thì ngủ.
Chỉ là Trình Triển Tâm gặp mưa chịu đòn đều không cảm mạo, khuya về nhà ngủ một giấc lại sinh bệnh.
Buổi sáng hôm sau hoa mắt váng đầu, bỗng nhớ lại câu chuyện ngụ ngôn về người ăn mày.
Kể rằng phú ông trong lúc nhàm chán, tìm một tên ăn mày, muốn anh ta qua đêm giữa cảnh đất trời ngập tràn băng tuyết, màn trời chiếu đất, nếu ăn mày còn sống, sẽ để anh ta có được ba đêm hạnh phúc.
Ăn mày ăn quen vị đắng, ngủ bên ngoài cảnh mưa tuyết bão bùng, bình yên vượt qua buổi tối.
Phú ông cảm thấy rất hứng thú, theo lời hứa mang ăn mày về nhà, cho anh ta ngâm suối nước nóng, ngủ giường êm, ăn sơn hào hải vị.
Ba ngày trôi qua, ăn mày rời khỏi nhà phú ông, quay về nơi anh ta vẫn thường hay ngủ, đêm hôm ấy chết trong giá lạnh.
Trình Triển Tâm sốt cao ra khỏi nhà đi học, lòng tự nhủ mệnh tiện thì ở yên chỗ đắng cay đi, không nên vụng trộm hưởng phúc an vui sung sướng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!