Chương 4: (Vô Đề)

Edit : Hoài

Nửa học kỳ sau của lớp 12, các kỳ thi thử xếp rất gần nhau, lần thi liên hợp tiếp theo vào trung tuần tháng hai.

Lượng thí sinh lớp 12 của trung học phổ thông toàn Hợp Đức tham gia thi đại học vào khoảng 300, chưa tới nửa khối.

Sau lần thứ hai thi liên hợp, trưởng khối 12 nhìn điểm vài học sinh nào đó của lớp 12B, lập tức gọi cho chủ nhiệm, báo luôn một số giáo viên bộ môn dạy 12B vào văn phòng, mở cuộc họp nhỏ.

"Điểm của bốn học sinh trong nhóm Tề Khung không đúng," trưởng khối lấy bảng điểm của bốn người kia lên bàn, cả điểm trung bình cuối học kỳ trong lớp ra, từng tờ từng tờ, đặt lên bàn, "Nửa tháng, toán và vật lý từ hơn năm mươi lên đến gần trăm, điều này có thể sao?"

Thầy toán lúc nhận thông báo cũng đang xem bài thi, vậy là mang luôn cả bài thi của Tề Khung cùng Thiệu Thiên Hứa tới, phân tích: "Bốn bài thi gần như y hệt, điền chỗ trống được điểm tối đa, bài tập lớn chỉ làm vài hàng, có chỗ còn không chứng minh, nhưng kết quả cuối cùng không trật, đáp án bài tập khó cuối cùng cũng là đúng."

Đám Tề Khung chính là những kẻ khiến các thầy cô giáo Hợp Đức nhức đầu nhất, bốn học sinh thất bại nhất trường Hợp Đức từng chiêu sinh kể từ khi thành lập trường tới nay.

Điểm đầu vào và thành tích phỏng vấn không đến nỗi, ai biết vừa vào kỳ thi khảo sát đầu năm đã lót đáy, trong trường học kết bè kết đảng khắp nơi, đánh bóng sạt mép bàn, mà vẫn chẳng tìm được cơ hội để kỷ luật hoặc khai trừ hoàn toàn.

"Tôi nghi… Là Trình Triển Tâm đưa đáp án cho bọn nó," Thầy toán đẩy kính mắt, "Bài khó cuối cùng chỉ có Trình Triển Tâm giải được, những em giải được đều không tham gia kỳ thi lần này."

Thầy vật lý mượn máy tính của trưởng khối, mở bản điện tử bài thi, tình huống môn vật lý và toán học gần như giống nhau, trắc nghiệm đúng hết, bài tập có lời giải chỉ có đáp án.

Cô giáo sinh học nhìn họ thảo luận, do dự mở miệng: "Tuần trước có một lần, tôi thấy Tề Khung và Thiệu Thiên Hứa dẫn Trình Triển Tâm đến phòng thí nghiệm ở lầu hai, tôi mới đi theo. Lúc vào ngã rẽ, đúng lúc thấy Tề Khung kéo cổ áo Trình Triển Tâm, tôi vừa đi tới Tề Khung đã bỏ chạy. Hỏi Trình Triển Tâm chuyện gì xảy ra, em ấy liền không nói. Sau đó tôi tìm bạn cùng bàn Triển Tâm hỏi, học sinh này nói từ khi Trình Triển Tâm thi IMO trở về, không đi luyện thi nữa, bọn Tề Khung bắt đầu quấy rầy Triển Tâm."

"Nhất định phải bảo vệ cho Trình Triển Tâm," Thầy chủ nhiệm nói không chút do dự, "Nghĩ biện pháp cô lập Trình Triển Tâm với mấy đứa kia, nếu cần thiết phải cho người theo sát Trình Triển Tâm cũng được."

"Thế nhưng…" Thầy chủ nhiệm quay lại câu chuyện, "Bài thi của bọn Tề Khung giống nhau như đúc, rõ ràng là hành vi gian lận, tôi vẫn phải báo hiệu trưởng xử lý."

Trưởng khối gật đầu: "Chúng ta nói chuyện riêng với từng đứa một trước."

Đến thứ tư, hình thức kỷ luật của bốn người Tề Khung, Thiệu Thiên Hứa đã có.

Thời điểm nói chuyện, Thiệu Thiên Hứa và hai người khác đều nói tên Trình Triển Tâm, có điều tin nhắn là Trình Triển Tâm gửi cho Tề Khung, Tề Khung gửi lại cho bọn chúng, không có chứng cứ chính xác chứng minh Trình Triển Tâm đưa đáp án cho chúng.

Tề Khung không khai Trình Triển Tâm ra, bởi vì hắn ta biết chỉ phí công. Trường học căn bản không có ý xử lý Trình Triển Tâm, bằng không bắt tay điều tra từ tin nhắn trên tờ khai, có còn gì không tra ra được.

Thông báo kỷ luật được đọc trên radio trường vào buổi trưa, hành vi gian lận, quay cóp của bốn học sinh bị phát hiện, đuổi học nửa tháng.

Cha Tề Khung là thầu xây dựng, nhà giàu mới nổi, khi đến đón Tề Khung về nhà, nét mặt hung hăng như muốn giết người.

Nhìn thấy cha mình đi vào phòng giáo viên, Tề Khung sắc mặt tỉnh bơ, thậm chí còn gật đầu chào hỏi, cha hắn ta nhào tới muốn cho hắn ta một tát, bị Tề Khung nắm lấy cổ tay.

"Ba, " Tề Khung ung dung nói, "Thầy giáo đang ở đây."

Cha hắn ta rút tay về, rống lên: "Mặt mũi ông mày đều bị mày vứt sạch."

"Ba cứ như vậy chỉ tổ càng mất mặt thêm." Tề Khung vặn lại.

"Mày không thể học theo Tâm Tâm được hay sao!" Cha hắn ta tức giận đến đỏ mặt tía tai.

Mặt Tề Khung trở nên lạnh lùng: "Không thể."

Tề Khung cùng cha hắn ta đi ra cửa trường, vừa lên xe, nhận được tin nhắn từ Thiệu Thiên Hứa: Ngày mai đến nhà Trình Triển Tâm đánh nó?

Tề Khung không buồn nghe cha chửi bới, nhắn cho Thiệu Thiên Hứa: Chặn nó trên đường về nhà.

Trước khi xử lý kỷ luật, thầy chủ nhiệm tìm Trình Triển Tâm nói chuyện, ông nói rất cẩn thận, dò hỏi Trình Triển Tâm có cần thầy đưa cậu về nhà hay không.

Trình Triển Tâm cự tuyệt, nói không cần.

Tề Khung có thể tìm cậu gây sự, thì cũng có thể tìm người khác —— mà cậu lại không thể không trở về nhà.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!