Chuyển ngữ: Hoài
Nghĩ tới đây, Lục Nghiệp Chinh đột nhiên hỏi Trình Triển Tâm: "Số điện thoại di động của cậu là gì?"
Trình Triển Tâm đang uống trà, nghe Lục Nghiệp Chinh hỏi, một ngụm trà sặc ở miệng.
Mạc Chi Văn cười cười: "Lần đầu tiên tôi thấy A Nghiệp hỏi số người khác đấy."
Lục Nghiệp Chinh liếc Mạc Chi Văn: "Cậu không nói chẳng ai bảo cậu câm đâu."
Trình Triển Tâm đọc số của mình cho Lục Nghiệp Chinh, Lục Nghiệp Chinh nhập số, gọi thẳng vào máy cậu, điện thoại Trình Triển Tâm bắt đầu rung lên.
"Tôi." Lục Nghiệp Chinh lời ít ý nhiều.
Trình Triển Tâm lưu số Lục Nghiệp Chinh, hỏi hắn: "Xin hỏi cậu tên —— "
Lục Nghiệp Chinh lười cùng Trình Triển Tâm nhiều lời, giơ tay rút điện thoại của cậu, muốn tự nhấn tên, đến lúc cầm trên tay mới phát hiện căn bản mình chẳng biết cách sử dụng bàn phím có mười hai nút bấm kiểu này.
Lục Nghiệp Chinh ấn loạn một hồi, không cẩn thận thoát khỏi mục lưu số.
"Đây là cái phương pháp nhập chữ gì!" Lục Nghiệp Chinh cau mày ngó cái điện thoạt nhỏ xíu trong tay, không thể thừa nhận mình không biết cách dùng.
Trình Triển Tâm đến gần Lục Nghiệp Chinh, lấy điện thoại về, nhấn lại con số vừa được nghe, hỏi Lục Nghiệp Chinh: "Là "Lục" đứng đằng trước chữ "bên" à?" (Câu nguyên văn trong raw là thế này: ? Mình edit theo ý mình hiểu, reader nào thấy sai xin vui lòng chỉ giáo để mình sửa lại cho đúng – Hoài)
"Ừm." Lục Nghiệp Chinh nhìn Trình Triển Tâm dùng những ngón tay thon dài ấn vài lần trên bàn phím, chữ "Lục" được thêm vào.
"Nghiệp trong gia đại nghiệp đại, chinh trong nam chinh bắc chiến ấy." Mạc Chi Văn xen vào.
Trình Triển Tâm gõ xong tên Lục Nghiệp Chinh, lưu lại.
Tay Trình Triển Tâm rất đẹp, nhưng trên cổ tay phải có một vết bầm xanh.
Đồng phục học sinh cậu mặc trên người lớn hơn một số, lúc duỗi tay áo kéo thẳng che hơn nửa mu bàn tay, không nhìn thấy gì, bây giờ lấy điện thoại di động gõ chữ, tay áo bị kéo lên, cổ tay cậu lại rất nhỏ nhắn, vết bầm lộ ra.
Lục Nghiệp Chinh và Mạc Chi Văn đều thấy, Lục Nghiệp Chinh không hé răng, Mạc Chi Văn không nhịn được phải hỏi: "Triển Tâm, cái này là sao vậy?"
Trình Triển Tâm cúi đầu nhìn, hẳn là ngày hôm qua cha cậu dùng chai bia đập, mặt không đổi sắc đáp: "Bữa trong WC."
Ấn tượng Lục Nghiệp Chinh dành cho cậu chẳng ra sao, thấy cậu lừa gạt Mạc Chi Văn, không chút lưu tình vạch trần: "Rõ ràng là vết thương mới."
Mạc Chi Văn lườm Lục Nghiệp Chinh.
Lục Nghiệp Chinh bình thường không phản ứng với ai, lại càng không thiết tha nói chuyện, hôm nay chẳng biết làm sao, đầu tiên là đòi số Trình Triển Tâm, hiện tại lại khiến người ta mất mặt.
Trình Triển Tâm không lên tiếng, cậu kéo ống tay áo xuống, đổi sang dùng tay trái gắp rau. Cánh tay hoạt động rất nhanh, thoạt nhìn qua dường như đã quen sử dụng.
Mạc Chi Văn gượng gạo dời đề tài: "Triển Tâm, tay trái cậu linh hoạt thế?"
Trình Triển Tâm nói: "Khi còn bé tôi thuận tay trái."
Sau đó cha cậu không vừa mắt khi thấy cậu cứ dùng tay trái, đánh đến gãy xương, phải bó thạch cao hai tháng, cậu mới đổi sang tay phải.
Trong lúc ăn cơm, Mạc Chi Văn hỏi Trình Triển Tâm không ít, cậu đều đáp nửa thật nửa giả, Lục Nghiệp Chinh càng cảm thấy Trình Triển Tâm khẳng định không có ý tốt, nói mỗi câu đều che che giấu giấu, ăn xong liền kéo Mạc Chi Văn đi.
Trình Triển Tâm muốn gọi Lục Nghiệp Chinh lại, trả cho hắn phần tiền cơm của mình, nhưng hắn chân dài đi nhanh, Trình Triển Tâm còn chưa kịp phản ứng, người đã mất tăm không thấy ảnh.
Trình Triển Tâm suy đi nghĩ lại, băn khoăn đến tối, gửi tin cho Lục Nghiệp Chinh, hỏi Lục Nghiệp Chinh cơm trưa hết bao nhiêu.
Trình Triển Tâm không phải người quá thanh cao, vì cậu nhìn ra Lục Nghiệp Chinh chướng mắt cậu, cũng nhìn ra Lục Nghiệp Chinh cảm thấy mình muốn dán vào Mạc Chi Văn chiếm hời, nên không định nhận ân nghĩa của Lục Nghiệp Chinh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!