Chuyển ngữ: Hoài
Trình Triển Tâm không nghĩ tới lần nữa gặp Trình Liệt, sẽ là cảnh tượng như thế.
Buổi tối trước khi có kết quả phân ngành học, cậu cùng Lục Nghiệp Chinh đến sân tennis, đánh mấy ván rồi ngồi ở một bên thở dốc nghỉ ngơi, tin chẳng lành của cha cậu đã ập đến.
Công an gọi tới, nói Trình Liệt chơi ma túy quá liều, chết ở xó nào đó, muốn Trình Triển Tâm đi nhận xác.
Trình Triển Tâm cúp điện thoại, giật mình.
Trình Triển Tâm từng tưởng tượng ra rất nhiều kiểu Trình Liệt chết, những lúc cậu chịu đòn, bị giam, vất vả cầm được tiền thưởng lại bị lão trộm đi đánh bài… Trình Triển Tâm nằm trên giường, trên sàn, đau đến không thể nào động đậy, mơ mộng Trình Liệt bị kẻ thù chém chết, chết đuối trong khi tắm… Nhưng đời thực thì sao mà tàn khốc.
Cái đức hạnh chết của Trình Liệt thế này, so với ảo tưởng trong lòng Trình Triển Tâm, càng mất thể diện hơn.
Lục Nghiệp Chinh vẫn luôn chú ý Trình Triển Tâm, thấy cậu ngây người, bèn đi về phía cậu.
Đợi Lục Nghiệp Chinh đã gần kề, Trình Triển Tâm thở dài, ngẩng đầu lên, nói với Lục Nghiệp Chinh: "Ba em chết rồi."
Trình Triển Tâm dứt lời, phát hiện chân run rẩy không đứng lên nổi, lấy cùi chỏ chống vào đầu gối, trời đất quay cuồng.
Trên mặt Lục Nghiệp Chinh không bộc lộ cảm xúc, đứng nhìn Trình Triển Tâm phút chốc, hỏi: "Phải đến đó đưa về?"
Trình Triển Tâm "Ừm" một tiếng, níu tay Lục Nghiệp Chinh đứng lên, tới phòng thay đồ thay quần áo, Lục Nghiệp Chinh lái xe đưa cậu đến nơi.
Đến phòng cảnh sát, Trình Triển Tâm vẫn hoảng hốt, trước tiên cố thêm máu cho mình, lại nhờ một nhân viên dẫn tới, xốc vải trắng lên cho cậu xem, Trình Liệt nằm ở đó, mắt mở trừng trừng, trên người vương mùi lạ.
Trình Triển Tâm liếc mắt nhìn rồi lập tức dời đi, hỏi người kia: "Xin hỏi phải làm thủ tục gì?"
Cảnh sát nói qua loa các bước cho Trình Triển Tâm nắm, Lục Nghiệp Chinh nhận thấy hồn phách Trình Triển Tâm lạc đi đâu mất, đành phải nghe giúp, dẫn theo Trình Triển Tâm chạy một vòng, cuối cùng nhận xác, tìm người trong nhà tang lễ, thiêu xác.
Lục Nghiệp Chinh lái xe đi theo xe nhà tang lễ, Trình Triển Tâm ngồi bất động trên ghế, không nói lời nào đăm đăm nhìn về phía trước.
Trình Liệt chết không chút vẻ vang, chờ tới lượt cứ thế bị đẩy đi thiêu, cuối cùng Trình Triển Tâm nhận về tay một bình tro nhỏ, cầm nó đi về phía xe Lục Nghiệp Chinh, sau đó không chịu vào xe.
"Quá xúi quẩy." Trình Triển Tâm nói, mang theo hộp tro đi ra phía bên ngoài.
"Thế thì cũng phải tìm nghĩa trang công cộng đặt vào chứ." Lục Nghiệp Chinh bước vội đến gần, kéo Trình Triển Tâm.
Trình Triển Tâm ngẩng đầu nhìn Lục Nghiệp Chinh, lắc đầu, đáp không được, lại nói: "Ông ấy không xứng để em thờ cúng."
Cậu vẫn luôn bước về hướng nam, Lục Nghiệp Chinh đi cùng cậu, đi sắp được hai mươi phút, rốt cuộc tới một con mương nhỏ, Trình Triển Tâm ngồi xuống, mở hộp, lấy bình gốm đựng tro bên trong ra, vừa định bật nắp, bỗng quay đầu nhìn Lục Nghiệp Chinh: "Anh tránh xa xa chút."
Trong mắt Trình Triển Tâm đầy nước mắt, nhưng không có bi thống, chỉ là phản xạ mà khóc ra.
Lục Nghiệp Chinh lùi xa vài bước, Trình Triển Tâm nghẹn ngào: "Xa thêm chút nữa."
Chờ Lục Nghiệp Chinh lùi về mười mét có hơn, Trình Triển Tâm khom lưng, mở nắp, cứ thế thả tro cốt Trình Liệt vào mương.
Mặt bình gốm vẫn còn hơi nóng, tro tàn không có độ ấm, từng vốc từng vốc chảy theo tay, Trình Triển Tâm phủi tất cả những vệt bụi tro cuối cùng, mới khép nắp, thả bình trở lại hộp đựng, cầm lên.
Cậu lại gần Lục Nghiệp Chinh, Lục Nghiệp Chinh muốn kéo tay cậu, bởi vì Trình Triển Tâm khóc đến tức tưởi, nước mắt không ngừng từ hốc mắt trào ra. Trình Triển Tâm không cho Lục Nghiệp Chinh kéo tay, vừa đi vừa nói: "Em tìm chỗ rửa tay."
Ngang qua một thùng rác, Trình Triển Tâm ném hộp đựng tro vào, phía trước có cây xăng, cậu vào WC trạm xăng rửa sạch tay.
Trình Triển Tâm rửa rất lâu, rửa đến mức lớp ngón tay ngâm nước lâu, rút lại tạo thành từng nếp nhăn, mới khóa vòi nước, lần nữa đi ra.
Nước mắt đầy mặt Trình Triển Tâm, Lục Nghiệp Chinh mua ở cửa hàng tiện lợi trạm xăng bịch khăn giấy, xé vỏ lau cho cậu, lau bao nhiêu Trình Triển Tâm lại rơi nước mắt bấy nhiêu, nước mắt cả đời này của cậu đều chảy sạch trong ngày cha cậu chết.
"Đừng lau nữa…" Trình Triển Tâm khóc đến giọng nói khàn khàn, đau đầu gần chết, cầm lấy tay Lục Nghiệp Chinh, "Thôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!