Chương 25: (Vô Đề)

Chuyển ngữ: Hoài

Trở lại lô ghế riêng không lâu, Trình Triển Tâm nhận được một cú điện thoại.

Đối phương tự xưng mình thuộc đại đội cảnh sát hình sự thành phố S, khách khí hỏi Trình Triển Tâm, phải chăng cậu vừa chuyển tiền cho ai đó.

Trình Triển Tâm nhìn Mạc Chi Văn đã nằm nhoài lên bàn ngủ vùi, trao đổi một ánh mắt với Lục Nghiệp Chinh đang ngó chằm chằm, đáp phải.

Bên kia giải thích, xảy ra án mạng cần cậu phối hợp, lại hỏi Trình Triển Tâm, có thể nhanh chóng đến phòng cảnh sát hay không, nếu thuận tiện, thì để bọn họ đến nhà hỏi vài câu ngay bây giờ cũng được.

Âm lượng trong di động Trình Triển Tâm rất lớn, Lục Nghiệp Chinh ngồi cách cậu không xa, lời đối phương nói nghe đến rõ rõ ràng ràng, biết mình không che giấu nổi Trình Triển Tâm, thế là chen vào: "Tới nhà tôi đi."

Trình Triển Tâm nghe xong, giật mình vì Lục Nghiệp Chinh đã tường tận nội tình, cậu dò xét Lục Nghiệp Chinh vài giây, báo địa chỉ nhà Lục Nghiệp Chinh cho cảnh sát, bảo bây giờ chưa có ở nhà, hẹn chín giờ gặp mặt.

Cúp điện thoại, Trình Triển Tâm còn chưa lên tiếng, Lục Nghiệp Chinh lại mở miệng thẩm vấn phủ đầu: "Em chuyển tiền cho ông ta?"

"Ừm." Trình Triển Tâm nghe cảnh sát nói "án mạng", nghĩ đến Trình Liệt vừa phô trương thanh thế bên ngoài cổng sắt, trong lòng không khỏi hoảng loạn, hỏi Lục Nghiệp Chinh, "Ông ấy… Giết người?"

"Tình nghi." Lục Nghiệp Chinh nói, "Ông ta tìm em khi nào?"

Trình Triển Tâm lắc đầu nói: "Em đi WC, vừa vặn gặp. Đại khái ông ấy nhận ra xe anh đậu bên ngoài, muốn vào tìm em."

Lục Nghiệp Chinh nhìn Trình Triển Tâm rất lâu, tỏ vẻ không tán đồng, Trình Triển Tâm cúi đầu nhấp một ngụm trà, hỏi Lục Nghiệp Chinh: "Tại sao không nói với em?"

Lục Nghiệp Chinh không trả lời cậu, đứng lên, nói: "Về nhà trước đi."

Lục Nghiệp Chinh uống rượu, quán ăn có tài xế chuyên dụng, giúp bọn họ đưa Mạc Chi Văn về, lại lái đến tận nhà Lục Nghiệp Chinh.

Toàn bộ hành trình Lục Nghiệp Chinh không nói với Trình Triển Tâm được bao nhiêu câu, Trình Triển Tâm cảm giác hắn tức giận bởi mình chuyển tiền cho Trình Liệt, nhưng chẳng biết phải giải thích từ đâu.

Trình Triển Tâm tự có nguyên nhân, cậu đâu phải đóa hoa mảnh mai trong phòng ấm, quả thật không muốn kéo Lục Nghiệp Chinh vào —— Vả lại Lục Nghiệp Chinh cũng gạt cậu chuyện Trình Liệt đấy thôi?

Hai người về đến nhà vào tám giờ ba phút, cảnh sát vẫn chưa tới nơi, Trình Triển Tâm nhìn Lục Nghiệp Chinh mở cửa, mặt lạnh bật đèn đi vào, trong lòng đầy bức bối. Cậu bước vội đuổi theo, kéo tay Lục Nghiệp Chinh không cho hắn đi nhưng không lên tiếng, hai người cứ đứng đó giằng co.

Lục Nghiệp Chinh thật sự bực mình, hắn bất mãn khi Trình Triển Tâm cứ một mình tiếp tục chống đỡ mọi chuyện. Bị Trình Triển Tâm kéo tay, Lục Nghiệp Chinh hơi quay người, cúi đầu nhìn Trình Triển Tâm, chuẩn bị đưa ra vài yêu cầu bắt buộc. Nhưng nhận thấy trong mắt Trình Triển Tâm mang theo bất an lo lắng, hai mắt đen tròn mở to, như đang ngoan ngoãn nhận sai, lời trách cứ trong lúc nhất thời không thể buột ra khỏi miệng, đành hạ giọng chất vấn: "Trình Triển Tâm, đến chừng nào thì em mới đặt tôi vào lòng nhiều hơn một chút?"

Trình Triển Tâm bị rượu hun, cả người nóng bừng, vốn chưa muốn tranh cãi ồn ào, thấy Lục Nghiệp Chinh có dấu hiệu nhũn dần, nên muốn lừa dối cho qua ải, gọi hắn đầy tội nghiệp: "A Nghiệp…"

"Trình Triển Tâm em đừng ăn gian." Lục Nghiệp Chinh ngắt lời Trình Triển Tâm, ngữ khí lại mềm đi không ít.

Chờ lâu lắm, mới nghe Trình Triển Tâm lí nhí: "Em cảm thấy ông ấy kỳ lạ, chuyển tiền là muốn giữ manh mối, nhưng em không ngờ ông ấy giết người."

Quần áo Trình Liệt tựa hồ không thay đổi đã lâu, rối bù, thần sắc căng thẳng, vội vã muốn trốn.

Nếu như chỉ đánh bạc nợ tiền, lão đã sớm nghĩ trăm phương ngàn kế gọi điện thoại tìm Trình Triển Tâm tới, hiện tại lại muốn tiền mặt chỗ Trình Triển Tâm, có thể thấy không đơn thuần là trốn người ta, chắc chắn người khiến lão lẩn tránh khác hẳn với những kẻ lúc trước.

Trình Triển Tâm sống sót dưới tay Trình Liệt lâu nay, Trình Liệt hơi nháy mắt, Trình Triển Tâm lập tức biết lão đang nghĩ chuyện gì, thấy bộ dáng Trình Liệt trốn trốn tránh tránh, còn không dám dùng thẻ ngân hàng, lập tức đoán ra Trình Liệt phạm tội.

Trong tình hình chưa rõ ràng, Trình Triển Tâm không dám có nhiều động tác, hơn nữa cũng không muốn liên luỵ Lục Nghiệp Chinh, trước tiên chuyển cho Trình Liệt một khoản, nếu cảnh sát tìm tới cửa, ít nhất cậu cũng đưa được vài manh mối.

Nếu muốn Trình Liệt giao tài khoản ra, số tiền chuyển cho lão không thể quá ít, mà Trình Triển Tâm cũng chẳng muốn đưa quá nhiều, nên nói chỉ có năm ngàn. Trình Liệt hơi do dự xong thì nhanh chóng đọc thông tin tài khoản, cho thấy lão thật sự thiếu tiền.

"Tại sao không tìm tôi?" Lục Nghiệp Chinh hỏi cậu.

Trình Triển Tâm đáp nửa thật nửa giả: "Tìm anh ông ấy sẽ chạy."

Lúc này, chuông cửa vang lên, Lục Nghiệp Chinh đi tới nhìn camera, đứng dưới lầu là ba người đàn ông mặc đồng phục cảnh sát, Lục Nghiệp Chinh mở cửa đón họ, dùng ngón tay chỉ chỉ Trình Triển Tâm từ phía xa, dùng khẩu hình nói: "Ghi nợ trước."

Ba viên cảnh sát tới, mô tả sơ tình hình vụ án đường Hành Sơn để Trình Triển Tâm hiểu rõ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!