Chương 24: (Vô Đề)

Cơm nước xong, Trình Triển Tâm hỏi Mạc Chi Văn có muốn cùng chơi game không, Mạc Chi Văn vui vẻ đồng ý, Lục Nghiệp Chinh ngồi bên nhìn Mạc Chi Văn đầy vẻ thương hại.

Nể tình lần đầu tiên chơi cùng Mạc Chi Văn, Trình Triển Tâm cho cậu chàng thời gian đề mô, vẫn như cũ sau năm phút đồng hồ kết thúc chiến đấu.

Mạc Chi Văn ném tay chơi game lại cho Lục Nghiệp Chinh, nói rất tội nghiệp: "Hai người chơi đi, tôi hóng."

Cuối cùng Trình Triển Tâm sợ Mạc Chi Văn ở bên quá tẻ nhạt, đề nghị xem một bộ phim, ba người cùng nhau xem, chỉ là mới xem được gần nửa, chưa tới tám giờ, Lục Nghiệp Chinh đã ấn pause, mở đèn, thẳng thừng hạ lệnh trục khách: "Trình Triển Tâm mười giờ phải ngủ, cậu đi về."

Mạc Chi Văn không dám làm ảnh hưởng Trình Triển Tâm, đành phải quay sang Trình Triển Tâm: "Triển Tâm ngủ ngon, ngày mai tôi lại đưa cơm cho các cậu!"

Trình Triển Tâm đi tới cửa tiễn cậu chàng, cười híp mắt vẫy tay chào cậu ta, nhìn Mạc Chi Văn đi rồi đóng cửa.

Vừa xoay người, Lục Nghiệp Chinh lập tức tắt đèn, Trình Triển Tâm từng bước từng bước đi về, ngoan ngoãn ngồi bên cạnh Lục Nghiệp Chinh xem phim tiếp.

Lục Nghiệp Chinh đột nhiên hỏi cậu: "Mạc Chi Văn tại sao lại gọi em gọi thân thiết như vậy?"

"…" Trình Triển Tâm ngơ ngác ngó hắn, có phần không hiểu ra sao, "Tất cả mọi người đều gọi em là Triển Tâm mà."

Ngoại trừ Trình Liệt, Tề Khung và người mẹ đã qua đời, đại đa số đều gọi cậu "Triển Tâm", tính tới tính lui cũng chính là cái tên Lục Nghiệp Chinh thích gọi.

Trình Triển Tâm tới gần nhìn Lục Nghiệp Chinh, dính sát dí, cảm nhận gương mặt Lục Nghiệp Chinh không có chút cảm xúc, Trình Triển Tâm thẽ thọt hỏi hắn: "Vậy anh muốn gọi em thế nào?"

Lục Nghiệp Chinh còn chưa kịp cử động, Trình Triển Tâm đã hơi ngượng ngùng đẩy đẩy hắn, nửa quỳ trên ghế sa lon, vịn lấy vai hắn, dán sát thêm một chút, gọi hắn: "A Nghiệp."

Phim bật vào ban đêm, trong phòng ngoài màn hình không còn nguồn sáng khác, Trình Triển Tâm lại nhỏ giọng gọi Lục Nghiệp Chinh: "Hay là gọi A Chinh?"

Cậu học theo Mạc Chi Văn từ rất sớm, lưu tên Lục Nghiệp Chinh thành A Nghiệp, những lúc thấy Lục Nghiệp Chinh điện thoại hay đọc tin nhắn đến, sẽ cảm tưởng thật giống như mình và Lục Nghiệp Chinh rất gần gũi.

Chút tâm tư nhỏ trong lòng Trình Triển Tâm luôn sợ hãi rụt rè giấu sau tấm màn che, xưa nay chưa từng mở miệng thốt thành lời.

Trước đây là sợ mình vừa gọi "A Nghiệp", Lục Nghiệp Chinh sẽ lộ ra biểu tình rất đỗi lạnh nhạt, bảo rằng "A Nghiệp là để cậu gọi sao", còn hiện tại thì hình như đã không cần cố ý gọi.

Bởi vì Lục Nghiệp Chinh cũng yêu thích cậu.

Lục Nghiệp Chinh kéo Trình Triển Tâm bắt cậu khóa ngồi trên chân mình, tay ép lên eo Trình Triển Tâm, khiến cậu dán sát người hắn. Trình Triển Tâm ngồi trên đùi Lục Nghiệp Chinh vẫn chỉ cao tương đương hắn, hơi thở Lục Nghiệp Chinh nóng bỏng vương vấn quanh người, làm cậu mặt đỏ tim rộn ràng.

"Anh muốn gọi em thế nào cũng có thể." Trình Triển Tâm lại nói.

Lục Nghiệp Chinh ôm cậu vài giây, hơi vươn người về phía trước, khẽ hôn lên mi mắt Trình Triển Tâm, gọi cậu: "Bảo bối."

Trình Triển Tâm bị ngữ khí nghiêm túc của hắn làm cho bật cười: "Nghe ghê quá."

Lục Nghiệp Chinh lại hôn chóp mũi Trình Triển Tâm, suy nghĩ một chút, gọi: "Tâm can?"

"Đàn anh?"

"Honey… bee?"

Trình Triển Tâm cười đến nỗi gục trên người Lục Nghiệp Chinh không ngồi thẳng nổi, đến đó Lục Nghiệp Chinh mới nhẹ giọng nói ra xưng hô mà bản thân thật sự muốn gọi nhất: "Tâm Tâm."

"Tâm Tâm", cách gọi đối với Trình Triển Tâm mà nói, nặng nề có khó có thể chịu đựng, tượng trưng cho rất nhiều hàm nghĩa.

Mặc dù thời điểm mẹ cậu đặt tên, trong lòng chẳng qua cảm thấy gọi cục cưng là "Tâm Tâm", nghe rất thân thiết, lại rất đáng yêu, nhưng trên thực tế, "Tâm Tâm" mang đến cho cậu không chỉ có thế.

Dịu dàng, bạo lực, sợ hãi, thương tổn, đau đớn cùng ngọt ngào, và cả sinh mệnh.

Cậu bây giờ rời khỏi Trình Liệt, cũng tránh được Tề Khung, vốn nghĩ là cái cách gọi này phải vĩnh viễn nói lời chào tạm biệt.

Có điều điều trị vết thương mãi mãi không phải là che kín vết sẹo đẫm máu, không cho tiếp xúc với không khí bên ngoài. Bị thương, nên mời bác sĩ khám thật kỹ, ngoan ngoãn đổi thuốc, nghe lời dặn của y tá, ăn kiêng cay độc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!