Chuyển ngữ: Hoài
Trình Triển Tâm không thấy tin tức "Một phụ nữ bị chết bất thường trong phòng trọ ở thành phố S" trên báo chí.
Mà dù cậu đọc được, cũng không thể biết tin tức này có ý nghĩa thế nào.
Người phụ nữ là chủ quán một tiệm gội đầu trên đường Hành Sơn, cô ta có nhiều khách quen, cùng một gã bạn trai tên Trình Liệt.
Sáng sớm ngày mùng 2 tháng 6, cô ta được tìm thấy trong tình trạng bị siết cổ chết trong phòng thuê, tử vong đã ba ngày, trước khi chết từng hít ma túy, tài sản trong căn phòng thuê bị cướp hết sạch, vật dụng đáng tiền đều không còn sót lại.
Lục Nghiệp Chinh tìm người quen phân tích tình hình án kiện, biết được mọi đầu mối đều quy về kẻ tình nghi Trình Liệt. Trình Liệt vào ngày 29 tháng 5 xuất hiện lần cuối ở bến xe thành phố S, mua vé đến Vân Nam, nhưng vẫn chưa lên xe, sau đó không thấy tung tích.
Còn hai ngày nữa Trình Triển Tâm phải thi đại học, không cần lên lớp, trường cho phép học sinh tùy ý lựa chọn: Hoặc về nhà ôn tập bài vở, hoặc lưu lại trường tự học.
Trình Triển Tâm đương nhiên chọn trở lại nhà Lục Nghiệp Chinh gia ủ tâm trạng thi cử.
Có chuyện Trình Liệt, Lục Nghiệp Chinh không thể mặc Trình Triển Tâm một mình, Trình Triển Tâm nói muốn ở nhà ôn tập, Lục Nghiệp Chinh cũng xin nghỉ theo.
Mạc Chi Văn thấy hắn cầm giấy xin phép nghỉ trở về phòng học, hỏi hắn đi chỗ nào chơi bời, biết được hắn làm tổ trong nhà bồi Trình Triển Tâm ôn tập, cảm động cực kỳ, khen Lục Nghiệp Chinh trở nên có lòng. Cậu chàng chưa biết quan hệ giữa Trình Triển Tâm và Lục Nghiệp Chinh, vẫn cho là Lục Nghiệp Chinh thiện tâm quá độ, muốn cung cấp cho Trình Triển Tâm một nơi ôn tập đàng hoàng, còn hỏi Lục Nghiệp Chinh: "Muốn buổi tối ngày mai tôi đưa cơm đến không?"
Lục Nghiệp Chinh vốn muốn cự tuyệt, bởi vì Trình Triển Tâm nói cậu sẽ làm cơm, thế nhưng nghĩ rồi nghĩ, Trình Triển Tâm bận thi đại học, vạn nhất đốt tới tay, cái được không đủ bù cái mất, nhanh chóng đồng ý với Mạc Chi Văn: "Được."
Hai ngày cuối cùng trước cuộc chiến, là thời gian Trình Triển Tâm thả lỏng, nội dung thi cử cậu đã thuộc làu làu, không bằng nghỉ ngơi cho thoải mái đầu óc. Mà đồng hồ sinh vật là ở chỗ đó, Trình Triển Tâm sáng sớm tỉnh giấc đúng sáu giờ, hoảng từ trên lầu nhà Lục Nghiệp Chinh xuống dưới lầu, từ dưới lầu hoảng lên trên lầu, đến bảy giờ mới đi làm cơm sáng.
Lục Nghiệp Chinh không ngủ cùng Trình Triển Tâm, hắn vẫn như cũ yên phận ngủ trong phòng ngủ chính —— sau đêm đó, Lục Nghiệp Chinh không chạm vào Trình Triển Tâm nữa.
Hơn nữa, dù là lần đó, Lục Nghiệp Chinh cũng không làm đến bước cuối cùng.
Ngày ấy hai người hôn rất lâu. Lục Nghiệp Chinh hôn bờ môi Trình Triển Tâm, hôn xuống cằm, rồi dời xuống xương quai xanh và ngực.
Trình Triển Tâm được Lục Nghiệp Chinh chuyên tâm nuôi dưỡng mấy ngày, mập lên chút chút, da trên người trắng như ngọc khí, dường như tỏa ra ánh sáng dịu dàng, khiến hắn mê muội không thôi. Lục Nghiệp Chinh hôn đến điểm nhỏ nơi ngực Trình Triển Tâm, liếm láp như đùa bỡn, Trình Triển Tâm cúi đầu, đẩy mà như kéo ấn vai Lục Nghiệp Chinh, không nhịn được một hơi thở dốc.
Trình Triển Tâm động tình, thành thực đến nỗi người ta không có cách nào chống đỡ, Lục Nghiệp Chinh hút một cái trước ngực cậu, hút ra dấu ô mai nhàn nhạt.
Trình Triển Tâm cứng tới khó chịu, cầm lấy tay Lục Nghiệp Chinh động chạm chính mình, Lục Nghiệp Chinh nhìn cậu sắp làm ướt quần lót, thoát sạch quần áo Trình Triển Tâm, da thịt cận kề da thịt, Trình Triển Tâm được Lục Nghiệp Chinh hôn, đồ chơi Lục Nghiệp Chinh đâm vào bắp đùi cậu, Trình Triển Tâm như bị quỷ mê hoặc tâm hồn hỏi Lục Nghiệp Chinh: "Anh muốn vào không?"
Lục Nghiệp Chinh sững sờ, dùng biểu cảm cực kỳ vi diệu nhìn Trình Triển Tâm, nhìn cả nửa ngày, mới cảm thán: "Đàn anh, anh hiểu không ít nhỉ?"
Mặt Trình Triển Tâm đỏ tới mang tai, giọng nhỏ xíu: "Không muốn thì thôi."
Nói xong đẩy Lục Nghiệp Chinh, Lục Nghiệp Chinh khẽ cười cười, lại nâng cằm Trình Triển Tâm hôn lên môi cậu, liếm láp nốt ruồi be bé trên môi Trình Triển Tâm, đuổi theo đầu lưỡi Trình Triển Tâm không buông không bỏ.
Lục Nghiệp Chinh vốn không có ý định làm đến cuối cùng, thế nhưng Trình Triển Tâm phối hợp, rất dễ dàng khiến hắn đánh mất lý trí.
Lục Nghiệp Chinh nhấc chân Trình Triển Tâm quàng trên cánh tay, nhìn Trình Triển Tâm từ phía trên, dương v*t nóng rực cọ sát Trình Triển Tâm, từ từ di chuyển.
Trình Triển Tâm bởi vì vài nguyên nhân, tránh dục vọng như rắn rết, xưa nay không tự động tay làm, bây giờ bị tính khí nóng bỏng của Lục Nghiệp Chinh cọ vào, không bao lâu đã khép hai mắt bắn trên bụng, dịch đặc trắng rơi trên phần rốn lõm, Trình Triển Tâm hơi động đậy, dịch trắng cứ thế chảy xuống eo.
Lục Nghiệp Chinh nhìn Trình Triển Tâm nồng nàn, nhìn rất lâu, mới hơi dùng sức ấn eo Trình Triển Tâm, dùng ngón tay cái lau đi tinh dịch sắp chảy xuống giường, rút mấy tờ giấy khăn đặt lên bụng Trình Triển Tâm, đứng dậy vào nhà tắm.
Thời điểm Lục Nghiệp Chinh đi ra Trình Triển Tâm còn chưa ngủ, mặc T shirt ngồi ở trên giường, chăn che kín chân, vẫn điệu bộ học sinh tốt trẻ em ngoan, nhìn qua có phần khốn quẫn.
Lục Nghiệp Chinh đi tới ngồi bên cạnh cậu, "Còn chưa ngủ?"
Hơn hai giờ, Trình Triển Tâm trên lý thuyết là phải buồn ngủ, mà thực tế lại chẳng thấy cơn buồn ngủ đến tìm, cậu thấy Lục Nghiệp Chinh, đột nhiên giơ tay chạm vào mặt Lục Nghiệp Chinh. Lục Nghiệp Chinh nửa đường chặn lại bàn tay Trình Triển Tâm muốn thu về, nắm chặt tay cậu trong tay hắn.
"Anh thích em ư?" Trình Triển Tâm thuận hắn lôi kéo, tim đập rộn ràng hỏi Lục Nghiệp Chinh, "Thích em ở chỗ nào?"
Trình Triển Tâm nghĩ tới nghĩ lui, luôn cảm thấy mình chẳng tìm thấy chỗ nào đáng để Lục Nghiệp Chinh yêu, mềm yếu vô năng, một thân gánh vác, chắc rằng sau này sẽ phát sáng le lói, nhưng bây giờ vẫn chẳng có gì.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!