Tui ghét edit H, dù chỉ là H rất nhẹ =.=
Trình Triển Tâm đang nổi cơn lười, Lục Nghiệp Chinh không ăn vừa hay đúng ý, nhiệm vụ hôm nay vừa hoàn thành, cơn buồn ngủ bắt đầu vẫy tay mời gọi.
Cậu đưa lưng về phía Lục Nghiệp Chinh, tay giơ lên quá đỉnh đầu, vươn vai, ngừng trong phút chốc, vạt áo kéo lên lộ ra bắp đùi cùng một góc quần síp trắng, tựa đầu vào tủ lạnh, từ mặt đến người đều lộ vẻ mỏi mệt, vòng eo mềm mại hơi vặn, mãi đến tận khi cánh tay ê ẩm, mới duỗi xuôi tay.
Nhận thấy Lục Nghiệp Chinh nhìn mình, Trình Triển Tâm thẳng lưng, rầm rì: "Buồn ngủ quá."
"Tôi nhìn cậu ngủ." Lục Nghiệp Chinh nói.
Trình Triển Tâm cho là Lục Nghiệp Chinh không tin tưởng mình, nghĩ mình còn muốn ôn bài vở, bèn oai phong đáp: "Cho nhìn, chấp luôn!"
Lục Nghiệp Chinh thế mà thật sự cùng Trình Triển Tâm vào phòng riêng, theo dõi sát nút. Cậu đánh răng rồi nằm vào giường, Lục Nghiệp Chinh vẫn chưa đi, rất có tư thế muốn coi Trình Triển Tâm ngủ.
Trình Triển Tâm quay người, bao chăn liếc xéo Lục Nghiệp Chinh, tức tối: "Tôi ngủ thật mà."
"Tôi nhìn cậu ngủ." Lục Nghiệp Chinh lặp lại lần nữa, ngồi trên ghế đối diện giường Trình Triển Tâm, gác chéo hai chân, không hề bị lung lạc.
"…" Trình Triển Tâm ngồi dậy, bứt rứt nhìn hắn, "Tôi có phải đồ con nít đâu!"
Trước đây cậu thường xuyên thức khuya, cũng chẳng thế nào, thân thể vẫn khỏe mạnh, buổi tối bị Trình Liệt đánh, chỉ cần không quá nghiêm trọng, sáng hôm sau lại bò dậy đi học như thường.
Lục Nghiệp Chinh cứ coi cậu là hàng dễ vỡ mà cưng, nhưng cái từ yếu ớt cách Trình Triển Tâm mười vạn tám ngàn dặm, hơn nữa cũng chẳng chắc Lục Nghiệp Chinh sẽ cưng vĩnh viễn.
Hắn đối tốt với Trình Triển Tâm thế này, ngày sau Trình Triển Tâm đừng hòng nói chuyện tình cảm với ai khác. Cậu đi đâu mới tìm được người yêu chiều mình bằng hắn bây giờ?
Thấy Lục Nghiệp Chinh không nói lời nào, Trình Triển Tâm lại khẩn khoản: "Cậu nhìn hoài tôi mới không ngủ được."
Lục Nghiệp Chinh bỗng bật ra câu bình luận, "Trình Triển Tâm, cậu không đáng tin."
Trình Triển Tâm quay đầu nhìn đồng hồ báo thức, trả lời: "Một chút xíu thôi…"
"Bình thường một giờ còn ngồi làm bài chứ gì?" Lục Nghiệp Chinh hỏi bằng giọng lành lạnh.
Trình Triển Tâm nói không lại Lục Nghiệp Chinh, thế là hỏi ngược: "Cậu nhất định phải nhìn tôi ngủ?"
Lục Nghiệp Chinh nhìn Trình Triển Tâm phút chốc, có thể đêm khuya, lời lẽ chẳng kịp đẩy lên cho não kiểm tra, bất thình lình bật ra khỏi miệng, "Cùng cậu ngủ cũng không phải là không được".
Trình Triển Tâm nhìn Lục Nghiệp Chinh, cứ nghĩ hắn nói đùa, muốn đuổi hắn cho nhanh, dứt khoát mở chăn thách thức: "Hoan nghênh ghé đến!"
Không ngờ Lục Nghiệp Chinh "Ừm!" Sau đó đứng lên, tắt đèn, trèo lên nằm luôn bên cạnh.
Lần này Trình Triển Tâm thật sự không ngủ được, chờ mấy phút, mới nhỏ giọng thì thầm: "Cậu ngủ thật đấy à?"
Cả hai nằm cách thật xa, phần chính giữa có thể chèn thêm người nữa, duỗi thẳng cánh tay không cách nào chạm nhau, giọng Lục Nghiệp Chinh vang lên trong bóng tối, lại như gần quá mức: "Hóa ra cậu chỉ vờ nói thế thôi."
Trình Triển Tâm không đáp.
Lục Nghiệp Chinh nói "Ngủ ngon."
Rồi không lên tiếng nữa.
Trình Triển Tâm ngây người nghe Lục Nghiệp Chinh hô hấp, không biết qua bao lâu, hơi thở Lục Nghiệp Chinh dần dần kéo dài ra, từ từ nhẹ bỗng. Trình Triển Tâm cảm giác Lục Nghiệp Chinh đã ngủ, cõi lòng bỗng không thành thật, cậu đợi thêm hồi nữa, từ từ dịch sát đến bên Lục Nghiệp Chinh.
Động tác nho nhỏ kia, Trình Triển Tâm làm đến lưu loát cực kỳ, tựa như bản thân không có gì phải sợ, khoảng cách giữa hai người càng lúc càng gần, chăn có hơi ấm, gần thêm chút, đầu ngón tay cậu chạm phải cánh tay Lục Nghiệp Chinh. Trình Triển Tâm rụt tay, rồi chẳng quá vài giây, thấy hô hấp Lục Nghiệp Chinh không thay đổi, cậu mới lại trườn tới vài phân nữa, cẩn thận sờ vào tay Lục Nghiệp Chinh.
Đường cong cơ bắp Lục Nghiệp Chinh rất rõ ràng, Trình Triển Tâm từ nếp gấp khuỷu tay, chầm chậm mò tới nơi bắp thịt nhô lên, sau đó dần dần trượt xuống, tìm đến cổ tay.
Thấy Lục Nghiệp Chinh vẫn không có phản ứng, lá gan Trình Triển Tâm càng to lên, bắt đầu hưởng thụ phúc lợi nhờ ngủ trễ, nhẹ nhàng đặt cằm lên vai Lục Nghiệp Chinh, kéo chân gác lên đùi Lục Nghiệp Chinh, người Lục Nghiệp Chinh rất nóng, Trình Triển Tâm bị luồng nhiệt kia hun nóng đến chìm vào một lớp sương mù, khẽ khàng nhắm mắt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!