Chuyển ngữ: Hoài
Cách kỳ thi đại học chưa đầy một tháng, con số đếm ngược phía trước phòng học từng ngày từng ngày giảm bớt đi, ngay cả loại người bình thường không đặt ôn tập trong lòng như Trình Triển Tâm, cảm giác nguy hiểm cũng dần dần nặng nề, buổi tối không còn muốn đi ngủ sớm, bắt đầu chong đèn ôn tập đến nửa đêm.
Sáng sớm, trên đường đến trường ngủ gà ngủ gật, một lần hai lần thì thôi, sáng ngày thứ hai của đợt thi mô phỏng cuối, lần thứ năm Trình Triển Tâm bị Lục Nghiệp Chinh lắc tỉnh, Lục Nghiệp Chinh nhìn hai vành mắt cậu thâm đen, căn vặn: "Trình Triển Tâm, đến lúc nước tới chân mới nhảy có ích gì không?"
Cả người Trình Triển Tâm được quần áo Lục Nghiệp Chinh bao kín, cậu ngồi xuống, ngáp dài chống chế: "Tôi chỉ muốn chắc ăn hơn."
"Tối hôm qua mấy giờ mới ngủ?" Lục Nghiệp Chinh hỏi.
Trình Triển Tâm lắc lắc đầu: "Không nhớ rõ."
Lục Nghiệp Chinh ghi nhớ thái độ chày bửa này, chờ cậu thi xong, gom vào một thể rồi tính sổ.
Bài thi mô phỏng cuối cùng, trung học Hợp Đức tìm mấy giáo viên nức tiếng xa gần biên soạn bộ đề thi thử, nhằm vực dậy lòng tự tin của học sinh, các bài thi không khó mấy, thi xong còn nhân đạo tặng cho thí sinh hai ngày nghỉ, thả lỏng tâm trạng trước khi chuẩn bị vào kỳ thi chính, quả thật mười phần nhân hậu.
Trình Triển Tâm nộp bài thi vào lúc bốn giờ, hôm nay cậu chỉ cầm theo hộp bút, đứng trong trường học tí ti, quyết định chạy qua ban quốc tế tìm Lục Nghiệp Chinh.
Ngẩng đầu nhìn những dãy phòng nối dài, Trình Triển Tâm không biết Lục Nghiệp Chinh đang học ở phòng nào mà đến.
Cậu chưa từng nhìn thấy dáng vẻ Lục Nghiệp Chinh nghe giảng.
Lục Nghiệp Chinh mặc dù là học đệ, hành xử lại quá mức thận trọng, hầu như khiến Trình Triển Tâm quên bẵng hắn cũng chỉ là học sinh.
Khi Lục Nghiệp Chinh viết bài sẽ là bộ dạng thế nào?
Lòng Trình Triển Tâm ngưa ngứa, chân không theo sai khiến tiến vào hành lang, nhìn lên tấm bảng phòng học.
Lầu một là phòng thí nghiệm, lầu hai là phòng sinh hoạt chung, lầu ba của khối 10, lầu bốn khối 11, Trình Triển Tâm nhìn lớp học san sát trên hành lang, do dự không biết có nên lên lầu tìm thử.
Đắn đo hồi lâu, vẫn rất muốn nhìn Lục Nghiệp Chinh học xem sao, cơ hội lần này rất hiếm hoi, bỏ qua thì tiếc, thế là lại tiếp tục đi về phía trước.
Vì muốn thêm nhiều ánh sáng, cửa sổ phòng học ban quốc tế rộng lớn vô cùng, tương đương với cửa sổ sát đất, bên trong nhìn bên ngoài đến rõ rõ ràng ràng, Trình Triển Tâm đi một bước thì lui về, suy tính coi phải làm sao qua bằng ấy phòng, mới đến được lớp C Lục Nghiệp Chinh học.
Đang là thời gian trên lớp, không ai đi lại bên ngoài, Trình Triển Tâm nhẩm tính, lớp C vừa vặn nằm trong góc bên phải hành lang, chỗ đó có cầu thang lên xuống.
Tầng năm là lớp 12, không còn ai ở đó, Trình Triển Tâm cứ thế lại lên một tầng lầu, định bụng từ chính giữa đi xuống, lén lút nhìn Lục Nghiệp Chinh một tích tắc rồi lẩn ngay.
Đương ở trên hành lang tầng năm, điện thoại di động bỗng nhiên chấn động.
Cậu lấy ra, nhìn thấy tin nhắn Lục Nghiệp Chinh gửi.
"Đã thi xong rồi?"
Trình Triển Tâm lập tức chột dạ quay đầu, nào có thấy Lục Nghiệp Chinh, quyết định không thèm để ý, cũng không nhắn tin trả lời, làm bộ mình còn đang thi dở.
Tiếp tục đi, thời điểm sắp xuống cầu thang, một đôi tay từ đằng sau Trình Triển Tâm thò tới, cả người Lục Nghiệp Chinh dựa trên lưng Trình Triển Tâm, đẩy cậu chúi về phía trước, hô hấp dồn dập thốc vào tai Trình Triển Tâm, khiến tim Trình Triển Tâm tựa hồ như ngừng đập.
Lục Nghiệp Chinh dán vào lỗ tai Trình Triển Tâm, khe khẽ cười nhạo, "Cậu ngốc đấy à?"
Trình Triển Tâm hơi lảo đảo, bị Lục Nghiệp Chinh ôm vào lòng, hộp bút trong tay thiếu chút thì không nắm chặt, ngực Lục Nghiệp Chinh chỉ cách lưng cậu hai lớp áo mỏng manh, dường như da thịt dán sát vào da thịt.
Đến một cử động nhỏ Trình Triển Tâm cũng không dám, cậu quay đầu, đôi bờ môi mỏng của Lục Nghiệp Chinh gần không thể tả.
Lúc ban đầu cảm thấy Lục Nghiệp Chinh sao mà nguội lạnh, không dễ ở chung, vừa hung ác vừa kiêu ngạo. Nhưng sau này có lẽ đã thích Lục Nghiệp Chinh, Trình Triển Tâm lại cảm thấy ở Lục Nghiệp Chinh, cái gì cũng là hoàn hảo nhất.
Lục Nghiệp Chinh không hề hung ác, cũng không kiêu ngạo, hơn nữa chỉ cần kề cận vài centimet thế thôi, Trình Triển Tâm có thể hôn môi với người cậu thích.
Lục Nghiệp Chinh không ôm Trình Triển Tâm lâu, hắn quay người Trình Triển Tâm, đè cậu lên tường bằng sức mạnh vừa phải, thẩm vấn: "Đàn anh Trình, lén lén lút lút làm gì đó?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!