Dòng xe cộ bắt đầu từ từ di chuyển, Lục Nghiệp Chinh phải lái xe theo, hắn ngồi thẳng người, quay đầu nhìn về phía trước.
Trình Triển Tâm cảm thấy lạnh đến mức thở không nổi, cậu đóng cửa sổ lại, ngây ngẩn một hồi, thời điểm Lục Nghiệp Chinh cho là đề tài kết thúc tại đây, Trình Triển Tâm bỗng thốt lên: "Buổi chiều không phải tôi cố tình lừa cậu."
"Tôi biết." Lục Nghiệp Chinh đáp, vòng xuống phần đường thấp.
Hắn muốn đưa Trình Triển Tâm đến quán cháo ở cách đó không xa, thế nên chăm chú nhìn đường tìm chỗ đậu xe, không nói thêm gì nữa.
Tắt máy, Lục Nghiệp Chinh cởi dây an toàn, thấy Trình Triển Tâm vẫn ngồi yên, hỏi cậu: "Làm sao vậy?"
Trình Triển Tâm không trả lời hắn, chỉ mãi đăm đắm nhìn vào mắt hắn, Lục Nghiệp Chinh bèn cởi luôn dây an toàn quàng trên người cậu.
Trong lơ đãng, đường nhìn Lục Nghiệp Chinh dời đến môi Trình Triển Tâm.
Môi trên Trình Triển Tâm hơi cong cong, treo trên đó một nốt ruồi rất nhỏ, cậu lẳng lặng nhìn Lục Nghiệp Chinh, bộ dáng mím chặt đôi môi có phần bướng bỉnh, mắt ướt át trong veo, như câu luôn hồn Lục Nghiệp Chinh vào đó.
Bất giác hoài nghi trong lòng Trình Triển Tâm ẩn giấu bóng hình nào đó vô cùng sâu nặng, bởi vì đôi mắt Trình Triển Tâm quá đẹp quá trong, chỉ để cho người muốn thấy đọc ra thật nhiều tình cảm.
Đắn đo tìm từ ngữ, lại góp nhặt bao nhiêu dũng khí, Lục Nghiệp Chinh mới khẽ khàng nói với Trình Triển Tâm: "Tôi biết cậu không thích hắn ta."
Trình Triển Tâm chớp mắt, chờ Lục Nghiệp Chinh nói tiếp.
"Tại sao tôi phải cảm thấy cậu yêu thích hắn?" Lục Nghiệp Chinh dựa gần sát Trình Triển Tâm, to cao đến mức hơi thở cũng đầy tính công kích. Thoáng nhướn mi chốc nhấc mắt, đều là bộ dạng mà Trình Triển Tâm thích nhất ở Lục Nghiệp Chinh, Lục Nghiệp Chinh mới chỉ cách Trình Triển Tâm nửa cánh tay, Trình Triển Tâm đã khẩn trương đến sắp không có cách nào hô hấp.
"Tôi đối với cậu tốt như thế, nhà cũng cho cậu ở." Lục Nghiệp Chinh nói, "Cận thủy lâu thai tiên đắc nguyệt*, cậu có thích thì phải thích tôi trước tiên mới đúng."
* lâu đài gần bờ nước sẽ được ánh trăng chiếu sáng trước tiên, thường dùng để ví với việc ở gần thì được ưu tiên
Mặt Trình Triển Tâm bừng đỏ, đơn âm còn chả phát được ra, sứt mẻ lắp bắp "A!" một hơi, Lục Nghiệp Chinh xuống xe trước, hắn vòng qua đầu xe mở cửa giúp Trình Triển Tâm, thấy Trình Triển Tâm còn không xuống xe, trêu cậu: "Là muốn tôi ôm cậu xuống à?"
Một giây sau Trình Triển Tâm nhảy xuống xe ngay, bị Lục Nghiệp Chinh túm lấy tay dắt vào trong quán.
Lục Nghiệp Chinh nắm tay Trình Triển Tâm rất chặt rất xiết, nhưng dù hắn không nắm chặt, Trình Triển Tâm cũng sẽ không buông.
Đèn trong phòng ăn rất mờ, Lục Nghiệp Chinh yêu cầu một ghế lô riêng, người phục vụ dẫn bọn họ đi vào.
Lục Nghiệp Chinh nhìn người phục vụ khép cửa, hỏi Trình Triển Tâm: "Có muốn cởi áo khoác không?"
Trình Triển Tâm cúi đầu nhìn, nãy giờ mình vẫn ngu ngốc mặc áo khoác trái, nhanh chóng cởi ra đặt trên ghế dựa, vừa định ngồi xuống, Lục Nghiệp Chinh lại gọi: "Trình Triển Tâm."
Trình Triển Tâm vừa ngẩng đầu, phát hiện Lục Nghiệp Chinh cách cậu quá gần rồi, lại gần rất có "lịch sự", không thể bắt bẻ được một chút sai lầm.
Lục Nghiệp Chinh vờ vịt lo lắng cúi đầu, dùng ngón tay chạm rất nhẹ khàng vào mặt Trình Triển Tâm, nói: "Mặt cậu thật nóng."
Mặt Trình Triển Tâm càng thêm nóng.
Lục Nghiệp Chinh nhận ra Trình Triển Tâm sợ đến không nói thành lời, không đành lòng nữa, Trình Triển Tâm vất vả trốn ra từ tay Trình Liệt, một thân một mình, chỉ có thể dựa vào mình Lục Nghiệp Chinh, Lục Nghiệp Chinh thế kia, không khỏi quá giậu đổ bìm leo với cậu.
Lục Nghiệp Chinh nghĩ vậy, để tay xuống, rất đứng đắn hỏi Trình Triển Tâm: "Bật máy điều hòa nhé?"
Trình Triển Tâm ngẩn ra, mới trả lời: "Được."
Lục Nghiệp Chinh ngồi đối diện Trình Triển Tâm, hắn lật menu, vốn định trưng cầu ý kiến Trình Triển Tâm, vừa nhấc mắt, Trình Triển Tâm lại đang ngẩn người lần nữa, liền rung chuông gọi phục vụ, quyết định gọi món cho cả hai.
Trình Triển Tâm bởi vì lời Lục Nghiệp Chinh thốt, động tác hắn làm mà tâm thần rối loạn. Vào lúc này, cậu rất sợ Lục Nghiệp Chinh nhận rõ tâm tư mình, nhưng lại càng sợ Lục Nghiệp Chinh vĩnh viễn không thể biết.
Cậu nhìn người phục vụ ghi các món, sau đó khép cửa ra ngoài, giành phần nói trước Lục Nghiệp Chinh: "Tôi sẽ trả cậu tiền."
Lục Nghiệp Chinh nhìn cậu, gật đầu: "Tùy! Cậu vui là được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!