Edit: Hoài
Thời điểm Mạc Chi Văn nhận điện thoại của nhân viên giao đồ ăn đã cảm thấy chất giọng này hình như quá non, có điều đám bạn đều đang cầmtay chơi game, không có cách nào buông tay, cậu chàng đành chạy ra cửa mở khóa cho người ta, để cậu ta đưa vào.
Trình Triển Tâm một lần không thể bưng cả mười mấy phần chè, lấy hai túi ra trước, cậu gõ cửa phòng, nhìn thấy tóc vàng đã đụng mặt ban ngày, cả hai đều ngẩn người.
"Cậu… Không phải…" Mạc Chi Văn nhìn mặt Trình Triển Tâm, hơi do dự hỏi, "Cậu còn kiêm chức giao thức ăn tận nhà đấy à?"
Trình Triển Tâm cũng kịp phản ứng lại, gật đầu, đưa chè cho Mạc Chi Văn, nói: "Dưới lầu còn tám phần, có thể mở cửa giúp tôi không?"
"Tôi cùng cậu xuống lấy luôn nhé." Mạc Chi Văn cầm thẻ vào nhà Lục Nghiệp Chinh đặt trong hộc tủ ở huyền quan (hành lang trong nhà), tiện tay đặt chè vào một góc, hỏi ngược Trình Triển Tâm, "Cậu cũng đâu thể cầm hết tám phần trong một chuyến?"
Trình Triển Tâm nhìn cậu ta, còn chưa nghĩ ra lời từ chối, Mạc Chi Văn đã đẩy vai cậu: "Được rồi, đi thôi."
Vào thang máy, Mạc Chi Văn cứ như rất quen với Trình Triển Tâm, tự giới thiệu mình: "Tôi là Mạc Chi Văn, học Haileybury, lớp 11. Cậu mới vừa lên lớp 10 phải không? Lớp 10 không phải là phải trọ ở trường sao? Cậu còn đi đưa thức ăn ngoài?"
Trình Triển Tâm lắc đầu, nói: "Tôi học 12."
Mạc Chi Văn khẽ giật mình, bởi vì Trình Triển Tâm nhìn qua hơi nhỏ con.
"Tôi đi học sớm. " Trình Triển Tâm giải thích, "Tôi tuổi thỏ."
Mạc Chi Văn hoảng hồn: "Cậu đi học quá sớm luôn, cao hơn tôi một lớp mà lại nhỏ hơn tôi một tuổi… Vậy tôi nói cậu học lớp mười cũng đâu có sai đâu."
Trình Triển Tâm nghiêng mặt nhìn Mạc Chi Văn, "Ừ" một tiếng, cùng xuống tầng dưới.
Xe giao hàng chằng thùng giữ nhiệt đựng chè được Trình Triển Tâm dừng ngoài cửa, Mạc Chi Văn đi qua giúp cậu xách một túi, trở lại quẹt thẻ, thang máy bắt đầu chạy lên, Trình Triển Tâm hé miệng: "Chuyện chiều nay cảm ơn các cậu."
"Có gì đâu chứ!" Mạc Chi Văn vỗ vai Trình Triển Tâm, "Nhưng mà, tôi vẫn cho là cấp ba ở đây đều là học sinh ngoan đấy."
Trình Triển Tâm cười cười: "Phần lớn là học sinh ngoan."
Mạc Chi Văn nhìn thấy nụ cười trên miệng Trình Triển Tâm, tim bỗng nhiên thắt chặt, bất giác kéo cậu: "Kỳ thực… Có lúc không phản kháng cũng là dung túng phạm tội. Chuyện ngày hôm nay cậu nên báo cảnh sát."
Trình Triển Tâm ngẩng đầu, nhìn Mạc Chi Văn chưa rành thế sự, gương mặt bừng sáng và tràn ngập tinh thần trọng nghĩa, chung quy không muốn cậu ta mất hứng, chỉ đáp: "Lần sau sẽ báo."
Xách chè vào cửa, Trình Triển Tâm muốn đi, Mạc Chi Văn lại lôi cậu: "Tôi kêu nhiều hơn vài phần, cậu ở lại ăn xong hãy đi."
Trình Triển Tâm không thể làm gì khác hơn là đổi dép lê, cùng cậu ta vào.
Trong phòng khách có năm, sáu nam sinh đang ngồi, cậu trai cao lớn đạp văng cửa lúc chiều cũng trong số đó, nhìn thấy Mạc Chi Văn lôi tay nhân viên giao đồ ăn vào cùng, nhíu mày một cái, khẽ đến không thể nhận ra, hỏi: "Làm sao?"
Mạc Chi Văn vừa định giải thích, phát hiện mình còn chưa biết tên Trình Triển Tâm, hơi lúng túng muốn hỏi, Lâm Huyền ngồi bên đột nhiên kêu lên: "Trình Triển Tâm?"
Trình Triển Tâm liếc mắt nhìn Lâm Huyền một cái, hỏi lại: "LB87526?"
Lâm Huyền ngẩn người: "Mịa nó, trí nhớ cậu tốt đến bất thường rồi đấy."
"Hai người quen nhau à?" Mạc Chi Văn hỏi Lâm Huyền.
Lâm Huyền còn đang hoảng hồn bởi trí nhớ quái vật của Trình Triển Tâm, qua vài giây mới đáp: "LB với mấy số gì gì sau đó chính là mã số thẻ học sinh của tao, hồi trước không phải tao đi Mỹ du học sao, trường học đưa tài liệu, là Trình Triển Tâm giúp tao viết."
"Thu phí phục vụ." Trình Triển Tâm bỏ thêm một câu.
Lâm Huyền nở nụ cười: "Ồ, không rẻ."
Trình Triển Tâm rất cầu thị mà đáp: "Cũng không mắc lắm."
Lâm Huyền gật đầu liên tục: "Không mắc không mắc, dù sao cũng là lão gia ngài tự tay viết."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!