Chuyển ngữ: Hoài
Trình Triển Tâm bị Lục Nghiệp Chinh nắm tay, kéo ra ngoài hàng hiên chật hẹp, bên ngoài cỏ cây vàng rượi dưới ánh đèn, giữa trời đêm tháng năm, mà vẫn hơi hướm đôi phần mát mẻ.
Trình Triển Tâm trước đây chưa từng quan sát sao trời, mơ màng ngửi hương cỏ khô the chát.
Mỗi lần cậu nhìn bầu trời đêm, chưa bao giờ cảm thấy vui vẻ. Vì đêm đen đối với cậu, chỉ đại diện cho sợ hãi cùng cô tịch.
Ban đêm sẽ có vài con người ra tản ra mùi tanh tưởi, đứng ở cửa nhà chờ cậu trả tiền. Ban đêm đi cùng đớn đau, khuất nhục, khó mà nhúc nhích. Mỗi đêm của Trình Triển Tâm, đều trải qua vô vọng như thế, dài dằng dặc như thế, cậu không dám tưởng tượng gì, cũng không dám vui vẻ hoặc thương tâm, không dám cười, không dám khóc, sợ hãi rụt rè mà sống sót, tiêu cực mà chịu đựng cực nhọc.
Thời điểm chịu đòn cuộn tròn lại là xong, thời điểm chủ nợ đòi tiền lấy ra là xong, không có tiền thì cố gắng đi kiếm tiền mà sống.
Thật như hôm nay chịu khổ không than đau, ngày sau sẽ sống rất tốt.
Cùng Lục Nghiệp Chinh ngây ngốc trải qua mấy ngày nay, Trình Triển Tâm như đang nằm mơ vậy.
Cậu thường cảm thấy bản thân ngay cả ăn xin cũng xin không tốt, đứng nơi đầu phố, tay cầm bố thí của Lục Nghiệp Chinh, Lục Nghiệp Chinh vừa đi, bầu trời lập tức sẽ đổ tuyết rơi.
Tuyết che người cậu, che tay cậu, che đường cậu đi, cuối cùng tất cả đều không có.
"Trình Triển Tâm." Lục Nghiệp Chinh thấy Trình Triển Tâm đi mà sắp đụng vào tường, hơi xuất lực kéo cậu trở về, hỏi cậu, "Sợ hãi?"
Trình Triển Tâm còn đang chìm trong tâm sự, Lục Nghiệp Chinh vừa mở miệng, cậu lại bị bàn tay Lục Nghiệp Chinh nắm thật chặt chẽ, mê man quay đầu nhìn Lục Nghiệp Chinh, cố nhớ vừa rồi Lục Nghiệp Chinh nói gì, rồi mới đáp: "Không có."
Tiểu khu Tân Phong không lắp đèn đường, chỉ có ánh sáng rọi ra từ bên trong cửa sổ nhà cư dân lâu năm, giúp bốn phía không đến nỗi một màu đen kịt.
Lục Nghiệp Chinh ấn chìa khóa xe, đèn xe vụt sáng.
Trình Triển Tâm không chú ý, đôi mắt bị ánh đèn cường độ mạnh chiếu vào, không tự chủ khép lại, cuối cùng cũng lộ chút ít nét trẻ con và sức sống.
Lục Nghiệp Chinh cảm thấy Trình Triển Tâm như vậy quá đáng yêu, tay nhanh hơn tim, cứ thế ấn xuống, Trình Triển Tâm hơi đau, ngẩn người, hỏi Lục Nghiệp Chinh: "Cậu làm gì vậy?"
Lục Nghiệp Chinh lúc này mới phát hiện mình thế này có hơi ngu xuẩn, vờ như vô tình, đi tới kéo cửa xe giúp Trình Triển Tâm, nhìn Trình Triển Tâm ngồi vào.
Chạy ra khỏi tiểu khu, Lục Nghiệp Chinh hỏi: "Cậu vừa nãy phát ngốc cái gì?"
"Đâu nào." Trình Triển Tâm thề thốt phủ nhận, "Tôi không có phát ngốc."
Cuối cùng cậu đã tỉnh giấc từ trong cơn ác mộng gọi là Trình Liệt, cả một ngày đêm tựa như đánh trận, vừa dài lại dày vò, trái tim giãy giụa bên trong dung nham quay cuồng nóng bỏng, sau cùng cũng coi như bò dậy.
Trình Triển Tâm bất giác cẩn thận khẽ nghiêng đầu đi, nhìn Lục Nghiệp Chinh "tưởng mất mà lại được", rồi cúi đầu nhắm mắt lại, như bảo vật mới lạc vừa tìm thấy chẳng bao lâu, muốn lập tức khắc sâu sắc vào đầu, để không bao giờ có thể quên mất nữa.
Lục Nghiệp Chinh vẫn luôn chú ý Trình Triển Tâm, đương nhiên bắt được động tác nhỏ trong mắt cậu, lập tức chế nhạo: "Cậu cứ nhìn lén tôi."
"Tôi không nhìn lén." Trình Triển Tâm sau khi nói xong, chỉ lo Lục Nghiệp Chinh nắm lấy không tha, liền bổ sung, "Tôi chỉ xoay cổ."
Lục Nghiệp Chinh nhìn đường phía trước, bị Trình Triển Tâm chọc cho cười cười.
"Lục Nghiệp Chinh." Trình Triển Tâm kêu tên hắn, lại không biết bắt đầu nói từ đâu.
Lục Nghiệp Chinh "Ừ" khẽ, hỏi cậu: "Ăn cơm chưa?"
Trình Triển Tâm nghĩ đến bữa tối cậu ăn không biết vị, thành tâm thỉnh giáo: "Ăn được hai muỗng có tính là rồi không?"
"Không tính." Lục Nghiệp Chinh liếc nhìn, cảm thấy Trình Triển Tâm băn khoăn cái vấn đề sao mà ngu ngốc, "Muốn ăn gì?"
Trình Triển Tâm chìm vào đăm chiêu, Lục Nghiệp Chinh đợi hồi lâu, Trình Triển Tâm còn không nghĩ ra, hắn quyết định luôn: "Ăn cháo vậy."
"Được." Trình Triển Tâm không hề nghĩ ngợi liền đồng ý.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!