Chương 17: (Vô Đề)

Trình Liệt chính là đồ điên. Trình Triển Tâm đối mặt Trình Liệt coi như đã già đời, lão đánh mặc lão đánh, đánh quá mức thì cùng chết, Trình Triển Tâm chỉ còn lại một hơi, vẫn có thể tiếp tục sống. Nhưng Lục Nghiệp Chinh thì khác, hắn ở tít trên cao, thần sắc kiêu ngạo, mười ngón không dính bụi trần, hắn chạm vào Trình Triển Tâm, Trình Triển Tâm còn sợ làm bẩn hắn.

Lẽ nào yêu thích một người là như thế, trước đây không hề tự ti và nhu nhược, đến lúc thương hắn rồi, mọi thứ cứ như thuỷ triều trào dâng, ào ạt xông tới, che tai che mắt mũi miệng người ta, để người chẳng thể phát ra âm thanh, có muốn khóc cũng không lưu nước mắt.

Bởi lẽ như vậy mới đành bình thản nói với hắn sau này gặp lại.

"Tâm Tâm." Tề Khung đứng sau lưng cậu gọi, "Đừng giận tôi."

Trình Triển Tâm hỏi Lục Nghiệp Chinh: "Cậu tới làm gì?"

"Cậu không có chuyện gì là được." Lục Nghiệp Chinh duỗi tay, đáp lại.

"Tôi không sao." Trình Triển Tâm lại gần một bước nhỏ, nói, "Đồ đạc tôi còn để trong nhà cậu…"

"Qua mấy ngày nữa tôi đưa tới giúp cho." Lục Nghiệp Chinh trả lời.

Trình Triển Tâm lắc đầu: "Đừng, tự tôi đi lấy."

"Tôi sẽ đưa tới." Lục Nghiệp Chinh nói dứt khoát, hắn nhìn bàn tay Tề Khung còn đặt lên vai Trình Triển Tâm, dừng một chút, nói tiếp, "Vậy tôi không quấy rầy hai người nữa."

"Đi thong thả." Tề Khung phất tay như ra oai với hắn.

Lục Nghiệp Chinh vừa đi, Trình Triển Tâm nhanh chóng biến trở về Trình Triển Tâm lạnh như băng, đờ đẫn như con rối.

Cậu đứng ngây ngốc, nhẩm tính chuyện trong nhà phải giải quyết thế nào.

Trong thẻ Trình Triển Tâm kỳ thật vẫn còn ít tiền, hoặc giả cậu muốn mượn tiền cũng không phải không mượn được, chỉ là Trình Triển Tâm quá hiểu thứ phẩm tính bùn nhão của Trình Liệt.

Hôm nay Trình Triển Tâm trả tiền cho lão, để Trình Liệt biết thoáng chốc cậu có thể lấy ra thật nhiều tiền, hôm sau sẽ dễ dàng nợ lên ba triệu, rồi lại trở về cưỡng ép Trình Triển Tâm.

Dù Trình Triển Tâm thật sự phải bán đi một quả thận, vẫn tốt hơn so với giúp Trình Liệt trả tiền.

Trình Liệt điên cuồng quen thói, Trình Triển Tâm chẳng thể biết trong lời nói của lão có bao nhiêu phần là thật, cũng chẳng chắc đám cho vay lãi suất cao có thật như lời Trình Liệt nói – cùng hung cực ác đến mức độ đó hay không.

Cậu phải thò ít tiền ra, thế nhưng đưa bao nhiêu, nói là lấy ở nơi nào, còn phải ngẫm lại.

Tìm người mượn? Nơi nào để mượn?

Trình Triển Tâm hoàn toàn có thể tưởng tượng ra vẻ mặt Trình Liệt lúc đó, trước tiên đánh cậu một trận thật đau, sau đó sẽ nói: "Tâm Tâm, mày đi mượn thêm ít nữa cho tao."

Trình Triển Tâm bình tĩnh rất nhanh, vô thức bước lùi vài bước, Tề Khung muốn đụng vào cậu, bị cậu lách người tránh ra.

"Kiếm gì ăn trước nhé." Tề Khung chỉ vào cửa hàng tiện lợi đối diện tiểu khu, nói, "Mang về cho chú ăn nữa."

Trình Triển Tâm chẳng nói chẳng rằng đi cùng hắn ta, mua hai phần cơm, ngồi ăn được hai muỗng thì đặt thìa xuống.

"Tâm Tâm, cậu đừng lo lắng." Tề Khung dò xét sắc mặt Trình Triển Tâm, an ủi, "Tôi có ba mươi vạn, cậu cầm trước."

Trình Triển Tâm mặc xác hắn ta, Tề Khung lại hỏi: "Sao chỉ ăn được vài thìa thôi thế?"

Hắn ta cầm lấy thìa Trình Triển Tâm xúc cơm, muốn đút cho Trình Triển Tâm, bị Trình Triển Tâm cau mày đẩy tay.

"Tôi có tiền, tháng sau tôi phải học tiếng, mẹ tôi chuyển vào thẻ rất nhiều." Tề Khung nói, "Cậu cầm dùng trước, không cần hoàn trả."

"Tề Khung." Trình Triển Tâm ngước mắt nhìn Tề Khung, hỏi hắn ta, "Lần này mày cần cái gì?"

Tề Khung nín thin, Trình Triển Tâm lại hỏi: "Lên giường với mày?"

Tề Khung không nghĩ tới Trình Triển Tâm trực tiếp như vậy, nhất thời ngây ngẩn cả người, Trình Triển Tâm phiền chán cúi đầu, thấp giọng: "Quên đi thôi, tao không đáng giá đến thế."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!