Chương 16: (Vô Đề)

Chuyển ngữ: Hoài

"Ba, ba nghe con nói." Trình Triển Tâm cố hết sức tỉnh táo lại, van nài Trình Liệt, "Con thi đại học xong là có tiền, học bổng mấy trăm ngàn lận."

"Không còn kịp rồi." Trình Liệt nói.

Một người bạn trong hội đánh bài rủ lão ghé vào một sòng bạc ngầm mới mở, lòe bịp lão rằng có thể thắng to, ai ngờ đâu lão lơ đãng chơi bời không bao lâu đã thua trắng hai mươi vạn, lãi suất lại cực kỳ cao, thêm vào thì đẩy số tiền nợ lên thêm một nửa, trong hai ngày không trả thì hãy xác định tự gánh hậu quả.

Trình Liệt ban đầu không coi là to tát, đến khi chủ nợ giơ súng khoét thẳng một lỗ giữa hai chân, Trình Liệt mới biết lần này lão đá vào tấm sắt.

"Nhiều hơn ba mươi vạn đó, ba." Trình Triển Tâm van xin, "Ba chờ con thi xong đi, ba."

Trình Liệt lắc đầu, nói: "Hai ngày."

Lão thôi không áp sát người Trình Triển Tâm nữa, mắt nhìn xuống đứa con trai bị lão trói tay, nói: "Tao cũng không muốn."

"Bán thận cũng phải kiểm tra, phẫu thuật, hai ngày làm sao đủ." Trình Triển Tâm lắc đầu, cầu khẩn Trình Liệt, "Nói bọn người đó thư thả chút, được không ba?"

"Không thể, ngày mai tới nhà rồi." Trình Liệt cụt hứng buông Trình Triển Tâm ra, quơ bình nước to để trên bàn, mở nắp bình nốc ực một hớp, ngẩn người ngồi đó.

Cái đám ngu ngốc, khốn nạn, chặt chém lãi suất không biết xấu hổ này, suýt thì đánh lão không bò ra khỏi cửa sòng bạc được, hiện tại xương ống quyển lão vẫn còn âm ỉ đau đây.

"Ba, bán thận không thể được đâu." Trình Triển Tâm cố ngồi xuống, muốn thuyết phục Trình Liệt.

"Tiền kia đâu?" Trình Liệt uống cạn sạch một bình rượu, ném vào thùng rác, dò xét Trình Triển Tâm từ đầu đến chân, "Con mẹ nó phải mà mày là gái, nếu như… thì có thể đi ra ngoài bán ***…"

Trình Triển Tâm lặng lẽ nhìn cái kẻ không xứng đáng được gọi là cha kia, bờ môi khẽ giật.

"Tâm Tâm, lần này không phải người bình thường." Trình Liệt thở dài, nói, "Ba không còn cách nào nữa."

Đúng lúc này, cửa nhà Trình Triển Tâm bị người gõ vang.

Trái tim Trình Triển Tâm chìm xuống đáy vực, Trình Liệt đang vùi mặt vào trong lòng bàn tay, ngẩng đầu, mắt lão chạm mắt Trình Triển Tâm, hừ mũi: "Thằng khốn mắt mù nào đó?"

Cửa lại bị gõ mấy lần, giọng Tề Khung từ bên kia cánh cửa truyền vào: "Chú, mở cửa đi chú. Cha con đưa tiền lì xì, con mang đến gửi Tâm Tâm để thi đại học."

Nghe thấy ba chữ tiền lì xì, mắt Trình Liệt sáng rực lên, chim sẻ nhỏ nữa cũng là thịt, có thì thế nào cũng hơn không có, vội nhào qua mở cửa cho Tề Khung.

"Chú." Tề Khung đầu dò vào, "Mới vừa rồi con nhìn thấy hai người vào tiểu khu."

Trình Liệt miễn cưỡng lộ ra một nụ cười mỉm, nói: "Cha con có lòng."

"Con vào nhà nhé?" Tề Khung hỏi, hắn ta cao hơn Trình Liệt một chút, thân chèn cánh cửa không cho đóng lại, Trình Liệt không thể làm gì khác hơn là cho hắn ta vô.

Tay Trình Triển Tâm còn bị trói, Tề Khung chỉ vào cậu, hỏi Trình Liệt: "Chú, hai người cãi nhau à?"

"Tâm Tâm không ngoan." Trình Liệt nói, "Kết quả thi không tốt."

Tề Khung líu lưỡi: "Không phải đứng thứ nhất sao?"

"Viết văn bị trừ hai điểm." Trình Liệt đi qua cởi trói cho Trình Triển Tâm, cổ tay Trình Triển Tâm dày đặc vết ứ, cho thấy Trình Liệt dùng sức cỡ nào.

Trình Triển Tâm tuy đã tự do, vẫn mặt không cảm xúc ngồi tại chỗ.

"Chú nghiêm khắc quá." Tề Khung thở dài.

Vết sẹo trên cổ hắn ta mới vừa lên vảy, hình thành một mảng bám nâu đen. Trình Liệt nhìn thấy, hỏi hắn ta: "Khung Khung, con làm sao mà bị vậy thế?"

"Không có gì." Tề Khung lắc đầu, "Ra đường đụng phải chó điên."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!