Chương 15: (Vô Đề)

Hắn nghĩ, nếu Trình Triển Tâm biết Lục Nghiệp Chinh ôm tâm tư chẳng khác Tề Khung, muốn giữ lấy thân thể và linh hồn Trình Triển Tâm, muốn trong mắt Trình Triển Tâm chỉ thấy mỗi mình mình, không còn nhìn ai khác, Trình Triển Tâm sợ là sẽ chạy trốn tới chân trời góc biển, không bao giờ trở lại.

Bộ phim kết thúc, đèn bật sáng, Trình Triển Tâm bị Lục Nghiệp Chinh đẩy một cái, mơ mơ màng màng duỗi người muốn tiếp tục ngủ, Lục Nghiệp Chinh không thể làm gì khác hơn là bế cậu lên, đi ra ngoài.

Trình Triển Tâm chẳng nặng bằng giàn tạ đa năng tại phòng tập thể hình Lục Nghiệp Chinh thường tập, nhu thuận ngủ trong ngực hắn, Lục Nghiệp Chinh ôm cậu, đụng phải một người ngoài ý muốn ngay cửa thang máy.

Tề Khung cùng bạn bè hát karaoke trong KTV bên dưới rạp chiếu phim, hắn ta thấy buồn ngủ, nên ra thang máy hút thuốc.

Một điếu thuốc vừa hút được nửa, thì thấy Lục Nghiệp Chinh ôm Trình Triển Tâm bước tới.

Tề Khung ban đầu còn không chú ý, ngẩng đầu đã đối diện Lục Nghiệp Chinh, cúi đầu lần nữa, là Trình Triển Tâm.

Theo lý Lục Nghiệp Chinh tìm người biến hắn ta thành như vậy, hắn ta gặp Lục Nghiệp Chinh phải đánh đến một mất một còn rồi mới nói gì thì nói.

Mà Trình Triển Tâm trong lồng ngực Lục Nghiệp Chinh an an ổn ổn ngủ, dường như đang chìm trong giấc mơ nào rất đẹp. Tề Khung sửng sốt vài giây, ném điếu thuốc vào thùng rác bên cạnh thang máy, giúp hai người ấn thang máy xuống dưới.

"Hai người xem phim?" Tề Khung nhìn chằm chằm Trình Triển Tâm, đột nhiên mở miệng.

Trên cổ Tề Khung có thêm vết sẹo dữ tợn, bản thân hắn ta không chút để ý, mẹ hắn ta lại khóc lóc kêu ca, muốn hắn ta giải phẫu. đối với những gì mình nói những việc mình làm, Tề Khung không hề hối hận, lần sau nếu nhìn thấy Lục Nghiệp Chinh đơn độc, hắn ta vẫn muốn tìm hắn gây chuyện, nhưng bây giờ Trình Triển Tâm đang ngủ ở đây, thì lại khác.

Lục Nghiệp Chinh gật đầu, Tề Khung lại hỏi: "Làm sao cậu ấy ngủ thế?"

"Ban ngày phải thi, buổi tối buồn ngủ." Lục Nghiệp Chinh nói, giọng hắn ép tới rất thấp, sợ đánh thức Trình Triển Tâm.

Khoang ngực chấn động vẫn làm Trình Triển Tâm tỉnh lại, Trình Triển Tâm mở mắt ra, thần trí còn chưa tỉnh táo, nhìn thấy trước mắt là Lục Nghiệp Chinh, ngơ ngác nhìn hắn, không nói một lời.

Tề Khung gắt gao nhìn Trình Triển Tâm, chưa kịp gọi tên Trình Triển Tâm, thang máy đến, Lục Nghiệp Chinh đỡ Trình Triển Tâm đi vào, cửa thang máy khép lại trước mặt Tề Khung.

Dù Tề Khung chỉ cách cậu nửa mét ngắn ngủi, Trình Triển Tâm vẫn không nhìn thấy.

Chỉ cần có Lục Nghiệp Chinh, cậu vĩnh viễn không đoái hoài gì đến Tề Khung.

***

Ngày mùng 6 tháng 5, trường học công bố điểm thi, Trình Triển Tâm ăn cơm, đi ngang qua bảng vàng, dừng lại nhìn mấy lần.

Ba năm cấp ba cái tên Trình Triển Tâm cơ hồ không dịch khỏi vị trí.

Từ khi bắt đầu cậu đã dụng công ôn tập, môn môn đầu bảng, vượt quá người thứ hai hơn hai mươi điểm. Bạn học đứng bên cạnh xem điểm thấy Trình Triển Tâm lại nhìn đều yên lặng, đứng cách xa cậu thì thầm bàn luận, rằng thì mà là muốn đổi não với Trình Triển Tâm.

Trình Triển Tâm vừa định trở về phòng học, di động trong túi chấn động.

Vào lúc này, ai sẽ tìm cậu? Tay Trình Triển Tâm cầm điện thoại, sinh ra dự cảm chẳng lành, cậu đi tới trong hành lang, lấy ra xem, quả nhiên là Trình Liệt.

Trình Triển Tâm mỗi ngày đều xây dựng tâm lý mình vững vàng, biên ra một lời giải thích, tuy rằng lúc này sống lưng lạnh toát, cũng miễn cưỡng chống đỡ, nhận điện thoại hỏi ba có chuyện gì không.

"Trình Triển Tâm, mấy ngày rồi mày chưa về nhà?" Bên kia rất yên tĩnh, giọng Trình Liệt so với thường ngày nhỏ hơn, mang theo mấy phần u ám.

Trình Triển Tâm trả lời khẽ: "Con thấy ba không về, nên ở lại trường học ôn tập."

Trình Liệt cười lạnh một tiếng, đáp lại Trình Triển Tâm: "Tao đệt mẹ mày."

Chuông tự học vang lên, Trình Triển Tâm nghe thấy bên kia di động, vậy mà cũng vang lên âm thanh tương tự, ngây ngẩn cả người.

Trình Liệt đang ở trong trường.

"Triển Tâm! Cậu còn đứng đó nhìn điểm nữa!" Thù Húc cùng bàn Trình Triển Tâm từ trên lầu lao xuống gọi, "Mau mau, thầy Lý gọi cậu kia kìa."

Thầy Lý là giáo viên chủ nhiệm của Trình Triển Tâm, văn phòng riêng ở cuối hành lang lầu ba, Trình Triển Tâm chậm rãi đi lên, càng đến gần văn phòng, bước chân càng nặng nề không thể tả.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!