Chương 14: (Vô Đề)

Chuyển ngữ: Hoài

Lục Nghiệp Chinh quá kiên trì, đêm đó Trình Triển Tâm không thể rời nhà hắn.

Hắn chỉ buông một câu: "Bây giờ quá muộn, ngày mai hãy nói." Sau đó không thèm để ý nữa.

Ở một đêm thì một đêm đi, đâu phải chuyện gì to tát, Trình Triển Tâm bèn giao kèo với hắn: "Vậy tôi giúp cậu làm bài."

Lục Nghiệp Chinh không thèm khách khí, nhét luôn vài quyển vở bài tập cho cậu.

Nhưng Lục Nghiệp Chinh nói ngày mai, lại như ngày mai vĩnh viễn không bao giờ đến.

Bản thân Trình Triển Tâm cũng thiếu định lực, cậu vừa nói muốn về nhà, Lục Nghiệp Chinh đã mặt không thay đổi nhìn sang, Trình Triển Tâm lập tức chịu thua, tự nói với mình "ngày mai" rồi đi vậy.

Ban đầu, Trình Triển Tâm mỗi thời mỗi khắc đều âm thầm sợ hãi, sợ một cú điện thoại từ Trình Liệt, thông báo lão nợ tiền, sau đó có kẻ quẳng máu gà trước của lớp cậu, nguệch ngoạc những dòng chữ bằng máu lên tường: Trình Triển Tâm! Thiếu nợ thì phải trả!

Đó chính là chuyện làm Trình Triển Tâm lo lắng nhất trong toàn bộ thời gian trung học: Chủ nợ không tìm được cậu ở nhà, truy tới trường cậu học.

Thần kinh Trình Triển Tâm quá nhạy cảm, mà ở mấy ngày trong nhà Lục Nghiệp Chinh, phát hiện vạn sự hài lòng, gió êm sóng lặng, trái tim vốn lơ lửng, bị nước ấm trong nhà Lục Nghiệp Chinh hầm đến không tìm ra đường nam lối bắc.

Sáng sớm ngày thứ ba nào đó, bữa sáng hàng quán đưa tới, Lục Nghiệp Chinh và Trình Triển Tâm, cả hai người đều không thể nào nuốt xuống.

Trình Triển Tâm ăn được mọi thứ, bởi không có nhiều cơ hội cho cậu kiêng ăn, nên chỉ cần vào miệng là vào luôn trong bụng, nhưng phần điểm tâm này, cậu thật sự không muốn ăn lần nữa.

Lục Nghiệp Chinh thì thôi, cắn một miếng lập tức nhổ ra rồi ọe liền mấy cái.

Trình Triển Tâm nhìn thần sắc Lục Nghiệp Chinh như nuốt phải ruồi, lắc đầu: "Ngày mai để tôi làm bữa sáng đi, cậu đừng đặt đồ ăn bên ngoài nữa."

Trông Lục Nghiệp Chinh nhẹ như mây gió, tỏ vẻ ai nấu cơm ăn cũng không quan trọng, buổi tối vừa tan học lại nhanh chóng lôi kéo Trình Triển Tâm thẳng tiến siêu thị.

Lần này hắn rất tiến bộ, theo Trình Triển Tâm đến khu thực phẩm, còn kiên nhẫn đứng chờ cậu mười phút, thừa dịp Trình Triển Tâm lựa nguyên liệu nấu ăn, quét mắt nhìn khắp khu trưng bày đồ dùng nhà bếp.

Một bà cô lớn tuổi đứng chỗ kệ hàng bắt chuyện: "Con đang mua thức ăn à?"

Lục Nghiệp Chinh gật gật đầu.

"Vậy có muốn mua tạp dề mới không?" Bà cô bắt đầu chào hàng, "Đây là tạp dề mới ra của tụi cô, đang khuyến mãi bớt tám phần trăm đó."

Lục Nghiệp Chinh liếc mắt, thấy một cái tạp dề màu trắng đầy khuôn mẫu, tưởng tượng ra hình ảnh Trình Triển Tâm đeo nó, đứng trong phòng bếp nấu ăn, rất nhanh cầm lấy ném vào xe hàng, còn gật đầu cám ơn bà cô.

Trình Triển Tâm quay về, cầm hai hộp khoai tây bỏ vào xe hàng, không chú ý cái tạp dề màu trắng viền hoa nằm trong, đến lúc ngồi vào xe mới chợt nhớ: "Quên mua tạp dề!"

"Tôi mua rồi." Lục Nghiệp Chinh bình tĩnh tranh công.

"… Cậu mua kiểu thế nào?" Trình Triển Tâm có linh cảm không lành.

Túi mua hàng đặt ở phía sau, cậu quay người víu một tay lên lưng ghế dựa, tay kia thò ra muốn mở túi, Lục Nghiệp Chinh ngăn cản, như không chút lưu tâm chụp tay Trình Triển Tâm, nắm bàn tay Trình Triển Tâm kéo cậu trở lại: "Đừng có lộn xộn."

Trình Triển Tâm bị Lục Nghiệp Chinh kéo tay, ngồi đàng hoàng nghiêm túc hẳn, suốt đường đi cũng không còn nhúc nhích.

Đến nhà, Trình Triển Tâm mở túi hàng, nhìn thấy hình dáng tạp dề, rất bối rối hỏi Lục Nghiệp Chinh: "Cái này hình như không đúng?"

Dây lưng tạp dề rất nhỏ, nói là đồ dùng nhà bếp, càng giống như đồ dùng tình thú hơn.

Lục Nghiệp Chinh ngắm nghía dây lưng, hỏi ngược: "Không đúng chỗ nào?"

Trình Triển Tâm thở dài, lòng nhủ đừng tính toán với người khuyết thiếu thường thức sinh hoạt, chạy đến nhà bếp treo tạp dề lên, vào phòng học bài.

Đến hơn mười giờ, cửa phòng Trình Triển Tâm bị Lục Nghiệp Chinh gõ vang, cậu vừa làm xong một bài tập, đi ra mở cửa, Lục Nghiệp Chinh yêu cầu: "Cậu làm bữa ăn khuya nhé?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!