Sinh nhật Mạc Chi Văn ngay ngày thứ hai, buổi chiều Lục Nghiệp Chinh xin nghỉ.
Hắn lười học tiết cuối cùng, thế là từ quốc tế Haileybury đi tới Hợp Đức, đứng ở cửa lớp Trình Triển Tâm chờ cậu tan học.
Tiết cuối cùng của Trình Triển Tâm là giờ tự học, ngẩng đầu nhìn thấy Lục Nghiệp Chinh, cất sách vở vào cặp, chào thầy rồi ra ngoài.
"Tiểu Văn tổ chứa tiệc sinh nhật ở đâu?" Trình Triển Tâm sóng đôi Lục Nghiệp Chinh, hỏi hắn.
"Cậu không đọc thiệp mời?" Lục Nghiệp Chinh liếc nhìn cậu.
Trình Triển Tâm nói: "Tôi quên…"
"Mua quà thì siêng năng lắm." Lục Nghiệp Chinh lắc đầu, "Cậu mặc gì bên trong đồng phục học sinh?"
Trình Triển Tâm kéo dây kéo xuống chút xíu, cho Lục Nghiệp Chinh xem: "Vẫn là đồng phục học sinh."
Cậu mặc áo sơ mi trắng trong những dịp đặc biệt, không có phù hiệu của trường, hai nút nơi cổ áo mở ra, Lục Nghiệp Chinh thừa dịp dừng xe, cài hai cúc áo Trình Triển Tâm trở lại.
Trình Triển Tâm hỏi hắn: "Còn yêu cầu về trang phục nữa sao?"
"Không." Lục Nghiệp Chinh nói, "Ăn cơm rau dưa, cũng chỉ có bạn bè cậu ấy thôi. Có điều cậu đừng mặc áo khoác nữa."
Đến nơi, Trình Triển Tâm mới biết cơm rau dưa trong miệng Lục Nghiệp Chinh không như "cơm rau dưa" mà cậu nghĩ.
Tiệc sinh nhật Mạc Chi Văn tròn mười tám tuổi được đặt trong một khách sạn năm sao mới xây, sân khấu trang trí theo chủ đề không gian vũ trụ kèm theo bàn đồ ngọt, thêm cả MC và dàn nhạc, gần như lễ cưới.
Trình Triển Tâm theo sát Lục Nghiệp Chinh, sợ đi lạc, Lục Nghiệp Chinh quen cửa quen nẻo dẫn cậu đi, chào Mạc Chi Văn cùng đứng với cha mẹ cậu ta đón khách ở cửa.
Mạc Chi Văn mặc âu phục đặt may, tóc nhuộm về màu đen, dáng vẻ như người trưởng thành, chỉ lúc cười rộ lên thì vẫn ngây ngốc, cậu gật đầu chào Trình Triển Tâm: "Triển Tâm."
Cha mẹ Mạc Chi Văn cũng rất nhiệt tình, khen Trình Triển Tâm ngoan, Lục Nghiệp Chinh nghe được khẽ cười, kéo Trình Triển Tâm, phất tay với Mạc Chi Văn: "Chúng tôi vô trong."
Bọn họ được mời ngồi ngay bàn tiệc chính, yên vị xong xuôi, Trình Triển Tâm hơi lo lắng, vội hỏi Lục Nghiệp Chinh: "Quà của tôi hình như quá đơn giản rồi thì phải?"
Lục Nghiệp Chinh buồn cười vỗ tay Trình Triển Tâm, đáp: "Không biết."
Trình Triển Tâm nhìn xung quanh, bị Lục Nghiệp Chinh vặn đầu thẳng lại, nhét vào miệng cậu một viên kẹo.
Bọn họ đến sớm nhất, qua hồi lâu, những người khách khác cũng lục tục tới ngồi ở bàn tiệc chính, có cả Lâm Huyền dạo nào Trình Triển Tâm từng giúp làm tiểu luận.
Mạc Chi Văn hình như đã báo cho tất cả mọi người là Trình Triển Tâm sẽ đến, bọn họ đều đối xử với Trình Triển Tâm rất tự nhiên, Lâm Huyền ngồi bên cạnh Trình Triển Tâm, hỏi cậu: "Tâm "cưa cưa", gần đây có rảnh rỗi không?"
"Không rảnh." Lục Nghiệp Chinh mở miệng trước, "Còn hai tháng nữa phải thi đại học rồi."
Lục Nghiệp Chinh lên tiếng, Lâm Huyền không còn cách nào khác hơn là mất mặt ngậm miệng lại.
Trình Triển Tâm giận mà không dám nói gì, cúi đầu nhắn tin cằn nhằn Lục Nghiệp Chinh, hỏi hắn: "Sao lại phá đơn hàng của tui???"
Điện thoại di động Lục Nghiệp Chinh đặt trên bàn rung khẽ, hắn cầm lên nhìn, đặt lại chỗ cũ, tới gần Trình Triển Tâm kề tai nói nhỏ: "
"Tộc" người đi làm vẫn còn có gap year, cậu coi như sớm nghỉ hè không được hay sao?"
Trình Triển Tâm ngẫm lại, mình phải bắt đầu ôn tập, thế là từ bỏ cơ hội kiếm tiền lần này, trả lời Lâm Huyền: "Nghỉ hè tôi rảnh, ngày mùng 9 tháng 6 bắt đầu làm."
Sinh nhật Mạc Chi Văn bắt đầu lúc 6h, MC đứng trên sân khấu giới thiệu, sau đó ông nội, mẹ và thầy giáo dạy đàn của Mạc Chi Văn lần lượt lên phát biểu.
Sáu giờ mười lăm bắt đầu dùng món điểm tâm, Lục Nghiệp Chinh không ngừng gắp đồ ăn cho Trình Triển Tâm.
Phong cách hắn gắp rất đặc biệt, mắt vẫn nhìn chằm chằm sân khấu, tay động cực nhanh, chỉ chốc lát bên trong đĩa nhỏ trước mặt Trình Triển Tâm đã tràn đầy các món.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!